Skip to content

ý định

Tôi trở lại với mặt nước

@lullabyleo Narrated by Adele Rolling 2:20 26 shots

0:00 2:20

Tôi đang ở gần nước và hơi thở của tôi đã đổi khác mà chẳng cần ai bảo. Lần nào cũng vậy, và lần nào tôi cũng ngạc nhiên, mà chính điều đó là một bằng chứng nhỏ cho thấy tôi tin vào những thứ có tác dụng ít đến mức nào. Nên tôi sẽ thôi gọi nó là sự trùng hợp. Nó là một đòn bẩy. Nó vẫn kéo được vào những ngày tôi tin nó và cả những ngày tôi không tin.

Cái tiếng mà nước chảy vẫn tạo ra, chẳng bao giờ lặp lại y hệt. Ánh sáng trên mặt nước nhất định không chịu đứng yên lấy một giây. Một chiếc ghế dài, tôi ngồi trên đó, và cả hai đều không bị gắn với nhiệm vụ nào. Điện thoại đã nằm yên trong túi tôi mười phút, lâu hơn mức nó thường trụ được.

Tôi biết chuyện này có ích và tôi vẫn để hàng tháng trời trôi qua. Lúc nào cũng có sẵn một thứ gấp hơn, và chưa một thứ gấp nào trong số đó thật sự gấp hơn, điều mà ngay lúc ấy tôi đã có thể nói ra rành mạch nhưng vẫn không làm gì theo. Đây là loại vấn đề kỳ lạ nhất tôi đang sở hữu. Không phải tôi thiếu thông tin. Hóa ra việc biết thứ gì có tác dụng gần như không liên quan gì tới việc thật sự làm nó, vậy mà tôi cứ chờ chính cái hiểu biết đó tự sinh ra hành vi, một việc mà hiểu biết chưa từng làm được cho bất kỳ ai.

Mười phút bên một dòng sông làm được điều mà một tiếng đồng hồ cố thư giãn trong nhà không làm được. Tôi không cần ai giải thích cơ chế thì hiệu quả vẫn cứ đến, và ngồi chờ một lời giải thích chỉ là một cách rất tử tế để khỏi phải đi. Vậy nên câu hỏi còn lại không phải là sự thấu hiểu. Nó là chuyện sắp lịch. Tôi đã đối xử với một vấn đề của cuốn lịch như thể nó là một vấn đề của sự khôn ngoan, mà sự khôn ngoan chưa bao giờ là mảnh còn thiếu.

Nên tuần này tôi đi tìm nước. Một dòng sông, một bờ nước, một đài phun ở quảng trường, thứ nào gần chỗ tôi vốn đã ở nhất. Mười phút trên một chỗ có thể ngồi được, không chụp tấm ảnh nào và không dựng nó thành một chuyến đi chơi cần lên kế hoạch, cần thêm người và cần một ngày mà ai cũng đồng ý. Một chỗ để ngồi và mười lăm phút. Nó được ghi vào lịch như mọi việc tôi thật sự có ý định làm.

Vững hơn so với một giờ trước, với cái giá của một chiếc ghế dài. Chưa bao giờ cần nhiều, và chưa bao giờ từng cần nhiều.