Skip to content

ý định

Bạn có thể làm điều đó ngay cả khi vẫn còn sợ

@harmattanlight Narrated by Lana Young 2:30 32 shots

0:00 2:30

Bạn thức dậy sớm và có một điều gì đó bạn cứ loanh quanh né tránh suốt mấy tuần nay. Bạn biết chính xác đó là gì. Nó có hình dạng, có tên gọi, và bạn có thể kể cho một người lạ nghe chỉ trong một câu, đó là cách bạn biết nó là thật chứ không phải chỉ là một tâm trạng thoáng qua. Ánh sáng đang lên dần. Tay bạn đủ vững. Hôm nay là một ngày hoàn toàn bình thường, và những ngày bình thường vốn là loại ngày duy nhất mà ai đó từng bắt đầu bất cứ điều gì.

Có một tách nước gần khuỷu tay bạn, hơi nóng bốc lên thành một làn mỏng. Đâu đó bên ngoài, một con chim đang lặp đi lặp lại điều gì đó. Căn phòng mang cái tĩnh lặng đặc trưng của một nơi trước khi ngày trở nên ồn ào. Điện thoại của bạn úp mặt xuống. Không có gì ở đây trông giống một bước ngoặt cả, và ngày mai nó cũng sẽ không trông như vậy.

Bạn đã chờ đợi để cảm thấy sẵn sàng, và sự chờ đợi ấy đã lấy đi nhiều hơn hẳn so với việc thật sự bắt tay vào làm. Đây là cách nó vận hành, nói thẳng ra. Sự tự tin không phải là giấy phép được cấp cho bạn trước khi làm việc, nó là biên nhận được in ra sau đó, và được in đúng theo tỷ lệ với lượng việc đáng sợ mà bạn thực sự đã làm. Vậy nên chờ đợi sự tự tin cũng giống như chờ một tờ giấy chỉ được tạo ra bởi chính hành động mà bạn đang trì hoãn cho đến khi nhận được nó. Vòng lặp đó không có lối ra, và bạn đã đứng bên trong nó một cách lịch sự, cứ nghĩ rằng sự chậm trễ là lỗi của ai khác.

Hãy thử lật ngược lại lý lẽ của chính mình một chút. Bạn đã cho rằng cảm giác sợ hãi là tín hiệu để dừng lại. Nhưng bạn đã từng sợ vào lần đầu tiên lái xe, lần đầu tiên bắt chuyện với người bạn muốn quen biết, ngày đầu tiên của mọi công việc mà sau này bạn đã làm giỏi, và trong không trường hợp nào trong số đó, nỗi sợ hóa ra lại là thông tin về năng lực của bạn cả. Đó là thông tin về sự mới mẻ, một điều hoàn toàn khác, và nó trôi qua theo lịch trình riêng của nó. Can đảm chưa bao giờ là sự vắng mặt của cảm giác đó. Đó là sự sẵn lòng bước tới khi cảm giác ấy vẫn còn đang bật, và bạn đã từng làm được điều đó rồi mà không tự ghi nhận cho mình chút công lao nào.

Vậy nên hôm nay, hãy đặt đồng hồ mười phút và làm điều đáng sợ đó một cách vụng về, ngay khi vẫn còn sợ. Không phải phiên bản trau chuốt. Không phải phiên bản bạn sẽ khoe cho ai xem. Mười phút của công việc thật sự, mặc cho nhịp tim bạn muốn làm gì thì làm, bởi vì điều duy nhất thực sự có thể làm một nỗi sợ nhỏ lại là sự tiếp xúc với chính nó. Rồi bạn dừng lại, bất kể mọi việc có suôn sẻ hay không.

Mười phút đủ nhỏ để hôm nay có thể chứa đựng nó, và đủ lớn để có ý nghĩa. Bạn sẽ không cảm thấy can đảm hơn trước khi bắt đầu. Bạn sẽ cảm thấy can đảm hơn sau đó, đó luôn là thứ tự vốn có của nó. Cứ bắt đầu đi. Đó là cả bí quyết, và nó chưa bao giờ là một bí mật.