Skip to content

ý định

Tôi hoàn thành điều mình đã bắt đầu

@eveningember Narrated by Emmylou Birmingham 2:32 30 shots

0:00 2:32

Tôi đang ở đoạn cuối của nó. Không phải phiên bản hoàn hảo, mà là phiên bản đã xong, và tôi sẽ ngồi với sự khác biệt đó một lúc vì tôi đã mất nhiều năm nhầm lẫn hai thứ này và cái giá phải trả lớn hơn tôi muốn cộng lại. Nó ở ngay trước mặt tôi và nó đã xong. Có một sự im lặng rất riêng ập đến khi một việc thôi chờ đợi mình, và tôi đang ngồi ngay giữa nó. Không có thứ gì trong căn phòng này đòi hỏi tôi điều gì.

Vai tôi đã hạ xuống khỏi chỗ nó vẫn trú ngụ bấy lâu. Trên bàn có một cây bút tôi không cần đến nữa. Ánh sáng đã dịch chuyển ngang mặt gỗ hai lần trong lúc tôi làm việc và cả hai lần tôi đều không để ý, đó là dấu hiệu đáng tin duy nhất tôi từng tìm thấy cho việc tôi thật sự ở bên trong công việc chứ không phải lượn vòng quanh nó từ xa rồi gọi đó là nỗ lực. Căn phòng vẫn bừa bộn y như sáng nay và tôi không bận tâm.

Suốt một quãng dài tôi không dám nhìn nó. Nó nằm đó và mỗi ngày một nặng thêm, như những việc dang dở vẫn thế, và mỗi ngày tôi không đụng vào lại chất thêm sức nặng cho ngày kế tiếp. Đây là cơ chế, và nó đáng được gọi tên thẳng thắn vì gọi tên nó đã là phần lớn của cách chữa. Sự né tránh không miễn phí. Nó có vẻ miễn phí, vì hóa đơn đến sau và bằng một loại tiền tệ khác, nhưng tôi đã trả cho từng ngày đó bằng một nỗi lo âm ỉ ở nền, bằng những buổi tối tôi không thể tận hưởng trọn vẹn vì việc này vẫn còn treo đó, và tổng cộng lại nhiều hơn hẳn cái giá mà công việc kia lẽ ra bắt tôi trả.

Thứ phá vỡ được nó không phải động lực và cũng không phải một kế hoạch hay hơn. Là hai mươi phút với cánh cửa đóng lại và không hứa hẹn gì cho ngày mai. Nhiệm vụ chưa bao giờ lớn bằng nỗi sợ bao quanh nó. Nỗi sợ là một dự đoán mà bộ não tôi đưa ra với gần như không có thông tin nào, được sản xuất bởi một hệ thống đang cố giữ tôi an toàn chứ không cố làm tôi hiệu quả, và đó là hai dự án rất khác nhau. Nó chỉ co lại từ bên trong. Nghĩa là cách duy nhất để biết một việc thật sự lớn cỡ nào là đứng ở trong nó.

Nên hôm nay tôi mở tệp ra và hẹn giờ hai mươi phút. Đó là toàn bộ bài tập. Tôi không quyết định có làm cho xong hay không. Tôi quyết định dành hai mươi phút bên cạnh nó, và tôi được phép dừng ngay khi chuông reo. Đó không phải mẹo tôi giăng ra với chính mình để moi thêm việc. Đó là thỏa thuận thật, và tôi sẽ giữ nó, vì một thỏa thuận tôi giữ đáng giá hơn một kế hoạch tôi bỏ.

Xong là một cảm giác có thật và nó thuộc về tôi. Không hoàn hảo. Xong. Và việc tiếp theo sẽ bắt đầu nhẹ hơn, vì bây giờ tôi biết chính xác hai mươi phút đáng giá bao nhiêu, và đó là một con số tôi được dùng cho suốt phần đời còn lại.