Skip to content

ý định

Tôi đang học một điều khó, một cách có chủ ý

@lanterntide Narrated by Adele Rolling 2:50 33 shots

0:00 2:50

Tôi hiểu rồi. Không phải toàn bộ, nhưng cái mẩu mà một tháng trước còn hoàn toàn mờ mịt giờ đã sáng ra, và tôi cảm được hình dạng của phần tiếp theo. Có gì đó trong đầu tôi vừa tự sắp xếp lại và nó sẽ không quay về chỗ cũ. Sáu tuần trước tôi hẳn đã nói rằng mình quá già để học cái này. Đó không phải một đánh giá về năng lực của tôi. Đó là một cái cớ khoác lên mình vẻ mặt hợp lý. Tôi sẽ đi tiếp cho đến khi mẩu kế tiếp mở ra theo cùng một kiểu.

Có những ghi chú bên lề bằng chính nét chữ của tôi, càng xuống dưới trang càng tự tin hơn. Một từ mà sáu tuần trước tôi không thể dùng nay chỉ là một từ tôi dùng, không phải dừng lại kiểm tra xem mình có được phép hay không. Có một vòng cà phê in ở trang bốn mươi mà tôi đâm ra thấy quý một cách kỳ lạ. Cuốn sách bắt đầu trông giống một cuốn được dùng chứ không phải một cuốn được sở hữu.

Đoạn đầu khiến tôi phải hạ mình xuống. Tôi chậm, và tôi chậm ngay trước mặt người khác, và có một kiểu khó chịu rất riêng khi làm người mới ở tuổi trưởng thành mà không ai báo trước. Có những buổi tối tôi gấp sách lại và thật sự bực mình với chính mình. Thứ tôi đang trải qua thật ra là khoảng cách giữa gu thẩm mỹ và năng lực của tôi, và khoảng cách đó rộng nhất đúng vào lúc mới bắt đầu, tức là đúng lúc phần lớn người ta đọc nó thành bằng chứng rằng mình vốn không sinh ra để làm việc này. Sự khó chịu không phải một bản án. Nó là một khoản thuế, và tôi đã mất nhiều năm nhầm khoản thuế thành bản án. Giá mà có ai nói với tôi điều đó lúc mới bắt đầu, nên bây giờ tôi tự nói với mình, thành tiếng, ở nơi tôi nghe được.

Rồi tôi để ý thấy sự bối rối có một quy luật. Nó đến ngay trước lúc một thứ gì đó vỡ ra, lần nào cũng vậy, không sót một lần nào. Bối rối không phải âm thanh của thất bại, nó là âm thanh của một mô hình đang được xây lại, và một khi phân biệt được hai thứ đó thì tôi thôi bỏ chạy khỏi nó. Chưa từng có ai nói với tôi rằng cảm giác dở tệ ở một việc và cảm giác đang khá lên ở việc đó là cùng một cảm giác khi nhìn từ bên trong. Giờ khi thấy mình ngu ngơ, tôi coi đó là bằng chứng rằng mình đang ở đúng chỗ, một thứ kỳ lạ để tự huấn luyện và cũng là thứ hữu ích nhất tôi từng làm.

Nên hôm nay tôi dành mười lăm phút cho phần tôi dở nhất. Không phải phần tôi thích, và không phải phần tôi vốn đã giỏi, cái phần khiến buổi học có vẻ hiệu quả mà chẳng khiến tôi trả giá gì. Cái phần khiến tôi thấy mình chậm chạp. Tôi hẹn giờ, vì nếu không tôi sẽ mặc cả mười lăm phút xuống còn bốn mà không bao giờ thừa nhận đó là điều mình đang làm. Dở trong mười lăm phút chính là toàn bộ bài tập.

Bây giờ tôi là một người học được những thứ khó. Không nhanh và không duyên dáng. Nhưng tôi ở lại, và hóa ra ở lại chính là toàn bộ kỹ năng. Những người giỏi việc này không thông minh hơn tôi. Họ đã dở lâu hơn.