ý định
Tôi tìm lại người bạn đã bặt tin
@quietforest Narrated by Freddie Rock 3:03 33 shots
0:00 3:03
Chúng tôi nói chuyện lại với nhau, và chỉ mất chừng bốn giây để hết ngượng. Bốn giây. Tôi sẽ nhớ con số đó cho lần tới khi tôi để một mối thân tình nào đó lặng đi, vì bốn giây chính là thứ tôi sợ đến mức né tránh nó suốt hai năm. Hai năm đổi lấy bốn giây không phải một giao dịch mà ai đó cố ý làm. Tôi làm nó theo mặc định, và những giao dịch kiểu này luôn được thực hiện đúng theo cách đó. Nó chưa bao giờ là một sự đổ vỡ. Nó là sự trôi dạt, mà trôi dạt thì dễ đảo ngược hơn nhiều so với mức người ta tin khi còn đang ở bên trong nó.
Có một giọng nói đã lâu tôi không nghe thấy đang gọi tên tôi theo cách rất bình thường. Không có gì phải giải thích. Chúng tôi đã sang tới chủ đề thứ ba và không chủ đề nào trong số đó là khoảng trống hai năm. Con chó của ai đó đang sủa ở phía sau bên kia và họ xin lỗi vì chuyện đó, mà đó là điều bình thường nhất xảy đến với tôi suốt cả tuần.
Giữa chúng tôi chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Điều đó bằng cách nào đó lại tệ hơn, vì không có câu chuyện nào để chỉ vào và không có vết thương nào để chữa. Tôi để một điều tốt đẹp lặng đi thuần túy vì thiếu chú ý, rồi chính sự im lặng đó trở nên ngượng ngập, rồi sự ngượng ngập trở thành lý do cho thêm im lặng. Không ai ghi điểm chuyện này theo cách tôi vẫn tưởng tượng là họ đang ghi. Tôi đã gán cho người ta một bảng đếm mà họ chưa bao giờ ghi, rồi coi chính thứ tôi bịa ra là lý do để không gọi. Đó là một vòng lặp khép kín không có lối ra nào được xây sẵn bên trong, và nó sẽ cứ chạy cho tới khi có ai đó cắt ngang từ bên ngoài.
Người kia gần như chắc chắn cũng đang chờ đúng hai câu như vậy. Đó là phần lẽ ra phải hiển nhiên nhưng không bao giờ hiển nhiên, vì tôi chỉ nhìn được phía im lặng của riêng tôi, và phía của tôi trông giống cảm giác có lỗi còn phía của họ trông giống sự thờ ơ. Nó không phải sự thờ ơ. Nó là đúng cái vòng lặp ấy đang chạy trong một ngôi nhà khác, với cùng một ý nghĩ bên trong. Phải có ai đó đi trước, và đi trước chẳng tốn gì ngoài việc trong chốc lát trở thành người có vẻ quan tâm nhiều hơn. Chuyện đó chưa một lần nào là một cái giá thật. Nó chỉ trông giống một cái giá khi nhìn từ phía bên này của tin nhắn.
Nên tôi gửi đi hai câu. Rằng tôi vẫn hay nghĩ tới người đó. Rằng tôi muốn gặp lại để nói chuyện cho ra chuyện. Không viện cớ và không xin lỗi vì khoảng trống hai năm, vì một lời xin lỗi sẽ biến khoảng trống đó thành chủ đề của cuộc trò chuyện, mà khoảng trống không phải chủ đề. Tình bạn mới là chủ đề. Tôi sẽ không giải thích hai năm qua tôi đã ở đâu. Chưa từng có ai muốn nghe lời giải thích đó.
Đã liên lạc lại. Mọi chuyện chưa bao giờ xa cách như sự im lặng làm nó trông có vẻ, và chưa bao giờ là như vậy.