Skip to content

ý định

Tôi hỏi câu hỏi mình sợ

@warmmonsoon Narrated by Nina Good 2:16 28 shots

0:00 2:16

Tôi đã hỏi. Câu hỏi tôi vòng vo quanh nó suốt ba tuần giờ đã nằm giữa căn phòng và căn phòng vẫn hoàn toàn ổn. Không có gì vỡ cả. Phần vòng vo mới là phần đắt đỏ, phần hỏi chỉ tốn chừng chín giây, vậy mà tôi đã đổi chác kiểu đó nhiều năm liền trong khi gọi nó là sự thận trọng. Câu tiếp theo sẽ nhanh hơn.

Một khoảng lặng ở phía bên kia câu hỏi. Không phải loại khoảng lặng xấu. Loại mà một người đang thật sự suy nghĩ chứ không phải đang lắp ráp một câu trả lời. Ở đâu đó phía sau họ có một cái ghế xê dịch. Quai hàm tôi đã bung ra, và tôi không hề biết là nó từng bị siết chặt.

Không hỏi thì có cảm giác an toàn hơn. Nó không an toàn hơn, nó chỉ yên tĩnh hơn, và tôi trả cho sự yên tĩnh đó bằng nhiều tuần đoán mò một thứ lẽ ra tôi có được miễn phí trong đúng một câu. Cái phiên bản tôi dựng lên khi thiếu một câu trả lời thì chi tiết hơn và chắc chắn hơn mọi thứ về sau hóa ra là thật, và tệ hơn nhiều, vì đó là việc mà một cái đầu vẫn làm với một khoảng trống. Nó không để trống. Nó lấp đầy một cách vụng về rồi coi chính phần lấp đó là bằng chứng. Thứ nó đặt vào đó được viết bằng nét chữ của chính tôi, và đó đúng là lý do tôi không bao giờ nghĩ tới việc nghi ngờ nguồn tin.

Bất kỳ câu trả lời thật nào cũng đáng giá hơn cái câu chuyện tôi tự lắp ráp khi không có nó. Kể cả câu trả lời tôi không muốn nghe cũng đưa cho tôi một thứ rắn chắc, và đứng trên nền đất khó chịu vẫn còn hơn đứng trên nền đất tôi tự bịa ra hôm thứ Ba tuần trước. Sự chắc chắn chưa bao giờ là mục tiêu. Thông tin mới là. Tôi đã né một câu nói khó nghe bằng cách sống bên trong một câu tưởng tượng còn tệ hơn, lặp đi lặp lại, không mất phí, suốt hai tuần liền.

Nên tôi viết nó ra, thật giản dị, và tôi hỏi nó trong cuộc trò chuyện kế tiếp. Viết trước đã, vì tới lúc đó tôi sẽ làm nó mềm đi thành một thứ không ai trả lời nổi rồi lại lặng lẽ thất vọng vì thứ quay về đáp lại bản đã mềm ấy. Bản viết ra mới là bản thật. Đó là bản được hỏi, đúng từng chữ đó, không kèm cái đoạn dạo đầu dài dòng mà nếu không thì tôi sẽ dựng lên để mọi chuyện dễ chịu hơn cho bản thân.

Đã hỏi, đã được trả lời, và chuyện đoán mò kết thúc. Tôi đổi cả một chồng câu trả lời tự bịa lấy một câu thật, và câu thật thì nhỏ hơn tất cả những gì tôi đã bịa ra. Tôi sẽ không mua lại sự im lặng đó lần nữa.