Skip to content

ý định

Tôi lấy lại một giờ yên tĩnh

@rooftopquiet Narrated by Amy Black 2:33 30 shots

0:00 2:33

Hôm nay có một giờ thuộc về tôi. Không phải mấy phút thừa còn sót lại ở cuối mọi thứ khác, mà là một giờ thật, được chọn có chủ ý rồi được bảo vệ. Không ai cho tôi giờ đó. Tôi tự lấy nó, và chính việc tự lấy mới là phần đã phải thay đổi. Tôi sẽ lấy một giờ như vậy mỗi tuần cho tới hết đời, và tôi sẽ thôi gọi nó là một sự nuông chiều bản thân khi có ai đó hỏi tôi dùng nó để làm gì.

Cửa đã đóng. Điện thoại của tôi nằm ở phòng khác, tạm thời làm chuyện của người khác. Bên cạnh tôi có một chiếc cốc đang nguội dần vì tôi quên bẵng nó đi, và đó là một kiểu bằng chứng riêng cho việc có điều gì đó thật sự đang diễn ra trong này. Đã năm mươi phút tôi không nói chuyện với ai và chuyện đó không làm ai mất gì hết.

Suốt nhiều năm tôi đã cho đi giờ đó mà không nhận ra. Nó ra đi thành từng mẩu nhỏ, tới những người chưa hề hỏi xin và cũng sẽ không thấy thiếu nếu không có, và đó mới là phần xót nhất. Không ai lấy nó khỏi tay tôi. Tôi tự trao nó đi, mỗi lần một tiếng vâng, vì từng tiếng vâng riêng lẻ đều quá nhỏ để đáng công bảo vệ, và chưa một lần nào trong số đó trông giống thời điểm để vạch một ranh giới. Những lời nhờ vả nhỏ mới là thứ nguy hiểm. Một giờ thì bị từ chối. Mười phút thì được cho sáu lần một ngày. Đó là cách một đời người bị tiêu hết mà chẳng có ai từng quyết định tiêu nó.

Một giờ không phải là ích kỷ. Nó chính là thứ làm tôi trở nên hữu ích cho hai mươi ba giờ còn lại. Mọi người tôi quan tâm đều nhận được một phiên bản tốt hơn của tôi ở phía bên kia giờ đó, nghĩa là bảo vệ nó không phải việc tôi làm thay cho việc có mặt vì họ. Nó chính là thứ cho phép tôi có mặt. Đây không phải thời gian bị lấy khỏi những người quan trọng. Đây là phần bảo dưỡng làm tôi xứng với thời gian của họ. Những người mất ít nhất vì giờ này lại là những người tôi thương nhất, và tôi đã hiểu ngược điều đó suốt mười năm.

Nên tuần này tôi chặn một giờ trong lịch và đặt tên cho nó. Cái tên rất quan trọng, vì một ô trống không tên thì bị dời đi còn một ô có tên thì được tôn trọng, kể cả bởi chính tôi. Rồi tôi nói với một người rằng giờ đó đã có chủ, vì nói thành lời là thứ biến một ý định thành một sự thật mà người khác phải đi vòng qua. Một giờ không ai biết tới là một giờ sẽ bị lặng lẽ phân công lại trước chiều thứ Tư.

Một giờ là của tôi. Tôi không phải đổi công gì để có nó, và tôi không phải biện minh cho nó với bất kỳ ai, kể cả với chính mình, và tôi là người cuối cùng bị thuyết phục.