ý định
Tôi đi ngủ khi vẫn còn là tối nay
@moonstill Narrated by Paul Rigby 2:04 25 shots
0:00 2:04
Tôi đi ngủ khi vẫn còn là tối nay chứ không phải đã sang ngày mai. Cả nhà đang chìm vào cái yên tĩnh muộn của nó. Tôi sẽ tiếp tục làm như vậy, vì phiên bản của tôi xuất hiện vào ngày mai đang được định đoạt ngay bây giờ, trong đúng mười lăm phút này, chứ không phải vào bất kỳ lúc nào sáng mai. Sáng mai tôi chỉ được làm việc với những gì đã được giao cho ở đây.
Đèn đã tắt và ngoài đường gần như chẳng có gì diễn ra. Từ đây thì ngày mai vẫn còn xa lắm, mà đó đúng là ý nghĩa của việc lên giường sớm thế này. Có một cuốn sách tôi đã không mở ra và tôi thấy hoàn toàn ổn với chuyện đó. Ngôi nhà đang phát ra cái thứ tiếng lắng xuống rất riêng mà nó vẫn phát ra khi mọi thứ bên trong đã xong việc trong ngày.
Tôi thức khuya để giữ lấy những giờ chẳng ai đòi ở tôi, rồi trả giá cho chúng bằng một phiên bản của chính mình mà mọi người phải chịu đựng. Đó là một tỷ giá tồi và tôi đã chạy nó nhiều năm liền mà chưa một lần viết nó ra giấy. Những giờ khuya cho cảm giác là những giờ duy nhất thật sự thuộc về tôi, và đó đúng là lý do tôi bảo vệ chúng một cách vụng về đến thế. Tôi không nghỉ ngơi trong những giờ ấy. Tôi đang vay nợ ngày mai rồi gọi đó là tự do, và tiền lãi thì do những người khác trả, những người chưa hề đồng ý với các điều khoản.
Buổi tối không bị ai lấy cắp khỏi tôi. Tôi đang tiêu nó, và ngay khoảnh khắc tôi nhìn ra được như vậy thì tôi đã có thể chọn khác đi mà không thấy mình bị tước mất thứ gì hết. Chỉ một lần đổi khung nhìn đó thôi mà làm được nhiều việc hơn mọi lượng quyết tâm từng làm được. Sự mệt mỏi không tới và tự xưng tên là sự mệt mỏi. Nó tới dưới dạng thiếu kiên nhẫn, dưới dạng một cái ngòi nổ ngắn hơn, dưới dạng những quyết định mà bình thường tôi sẽ không đưa ra, rồi tôi trao hết những thứ đó cho những người quanh mình và gọi đó là một ngày tệ, như thể nó từ đâu rơi xuống. Cái giá của chuyện này chưa bao giờ chỉ rơi vào một mình tôi, và đó mới là phần cuối cùng đã làm tôi chuyển động.
Nên tôi đặt một chuông báo cho giờ đi ngủ, chứ không chỉ cho buổi sáng. Một cái chuông, vào đúng cái giờ tôi cứ trôi thẳng qua mà không nhận ra là mình đã trôi qua. Cái chuông đó không phải một luật lệ tôi áp lên bản thân và cũng không phải một hình phạt. Nó là thông tin, tới đúng vào khoảnh khắc duy nhất mà chắc chắn tôi không tự theo dõi được giờ giấc.
Lên giường, có chủ ý, khi vẫn còn là tối nay. Ngày mai sẽ nhận được một phiên bản tôi tốt hơn.