Skip to content

ý định

Tôi bắt đầu trước khi thấy mình sẵn sàng

@morningmatatu Narrated by Nina Good 2:34 33 shots

0:00 2:34

Tôi đã bắt đầu. Không hay và không tự tin, nhưng bây giờ nó đã tồn tại theo cách mà một giờ trước nó chưa tồn tại, và đó là một sự đổi hạng chứ không phải một mức độ tiến bộ. Hôm qua nó là một ý tưởng. Hôm nay nó là một bản nháp. Từ giờ trở đi tôi sẽ cứ bắt đầu như vậy. Làm dở và làm sớm thắng làm đẹp và không bao giờ làm, và tôi đã chạy thí nghiệm thứ hai đủ lâu để gọi tên kết quả một cách thành thật.

Lần thử đầu tiên thì thô ráp và đang nằm ngay đó, chỗ tôi nhìn thấy được. Nó không đáng xấu hổ. Nó chỉ là sớm. Có một cảm giác vững vàng lạ lùng khi nhìn vào một thứ rõ ràng là bản số một và biết rằng nó chưa phải tự bào chữa cho mình. Sẽ không ai khác nhìn thấy bản này, và chính điều đó khiến việc làm ra nó trở nên khả thi.

Tôi đã chờ cảm giác sẵn sàng từ mùa xuân. Sự sẵn sàng chưa tới, và giờ tôi khá chắc rằng nó vốn không bao giờ tự tìm đến, vì sự sẵn sàng không được sản xuất theo cách đó. Suốt nhiều năm tôi đã hiểu ngược quan hệ nhân quả. Tôi tưởng sự tự tin là điều kiện để vào cuộc, trong khi thật ra nó là tấm biên nhận. Chờ nó cũng giống như chờ cho khỏe hẳn rồi mới được phép vận động. Tôi sẽ nhận ra sai lầm đó ngay lập tức trong cuộc đời của bất kỳ ai khác, vậy mà trong đời mình thì tôi chẳng thấy nó ở đâu cả. Sự chờ đợi kia chưa bao giờ là kiên nhẫn. Nó là sự né tránh với tư thế đẹp hơn.

Sự sẵn sàng được tạo ra bằng việc bắt đầu, chứ không phải trước đó. Sự tự tin tôi ngồi chờ được sản xuất ở phía bên kia của hai phút đầu tiên, và không có nhà cung cấp nào khác cho nó, ở bất cứ đâu, với bất cứ giá nào. Mọi người có năng lực mà tôi biết đều bắt đầu trước khi đủ tư cách rồi trở nên đủ tư cách dọc đường. Những người chờ tới khi thấy sẵn sàng thì đến giờ vẫn đang kể về cái việc một ngày nào đó họ sẽ làm, bằng gần như đúng những chữ họ đã dùng năm ngoái. Khoảng cách giữa hai nhóm ấy không phải tài năng. Nó là vài phút khó chịu được chịu đựng, lặp lại cho tới khi thôi còn khó chịu.

Nên tôi làm hai phút đầu tiên. Làm dở thì được phép và làm dở là điều được trông đợi. Hai phút, rồi tôi mới quyết định có phút thứ ba hay không, không có nghĩa vụ nào ràng buộc theo chiều nào cả. Tôi không cam kết với cả dự án. Tôi cam kết với hai phút, một lời hứa nhỏ tới mức tôi không thể lách ra bằng một chi tiết kỹ thuật, và nhỏ tới mức cái phần trong tôi chuyên đi mặc cả chẳng còn gì để bám vào.

Đã bắt đầu. Mọi thứ khác đều dễ hơn việc bắt đầu, và tôi sẽ không bao giờ phải làm lại đúng phần này nữa. Phần còn lại chỉ là đi tiếp.