Skip to main content
Bạn đang gặp khủng hoảng hoặc đang nghĩ đến việc làm tổn thương chính mình? Bạn không hề đơn độc. Tìm đường dây trợ giúp →

Thói Quen Lành Mạnh

Quy Tắc Hai Ngày: Vì Sao Lỡ Một Lần Cũng Không Sao

Phần lớn thói quen không chết vì một ngày bị bỏ lỡ. Chúng chết vì cái vòng xoáy theo sau đó. Quy tắc hai ngày là một thanh chắn nhỏ, bao dung, cho phép bạn lỡ một nhịp mà không từ bỏ.

Người đàn ông và người phụ nữ trong một căn bếp

Ảnh của Vitaly Gariev trên Unsplash

Mẹo nhanh

  • Đừng bao giờ để hai ngày trống liền nhau.
  • Vào ngày phục hồi, hãy làm phiên bản tí hon.
  • Bỏ qua cảm giác tội lỗi và cứ làm lại vào ngày mai.

Bạn đã tự hứa với mình sẽ đi bộ mỗi sáng. Rồi một đêm trằn trọc, một cuộc họp sớm, một đứa con ốm, và bỗng nhiên đã giữa trưa mà buổi đi bộ vẫn chưa diễn ra. Tự thân nó, đó chẳng là gì cả. Rắc rối nằm ở điều mà bộ não bạn thì thầm tiếp theo: thôi rồi, mình hỏng bét cả rồi. Và lối nghĩ kiểu hỏng-bét-rồi có cách của nó để biến một buổi đi bộ bị bỏ lỡ thành một tuần, rồi lặng lẽ xếp xó cả cái ý tưởng đó.

Quy tắc hai ngày là một mảnh bảo hiểm tí hon chống lại đúng điều đó. Nó như thế này: đừng bao giờ lỡ hai lần liên tiếp. Lỡ một lần, không sao, đời mà. Chỉ cần đừng để ngày tiếp theo cũng là một lần lỡ. Một khoảng trống là một ngoại lệ. Hai khoảng trống bắt đầu cảm thấy như một bình thường mới.

Vì sao một ngày thực sự chẳng quan trọng

Có một mẩu khoa học an ủi nằm dưới điều này. Một nghiên cứu từ University College London đã theo dõi những người đang hình thành các thói quen thường nhật và nhận thấy phải mất trung bình khoảng 66 ngày để một hành vi cảm thấy tự động, với một khoảng dao động rộng từ người này sang người khác. Quan trọng không kém, các nhà nghiên cứu thấy rằng tính tự động được xây dần dần, từng lần lặp lại một. Nó không phải là một chuỗi mong manh vỡ tan ngay khi bạn làm gãy nó. Tiến bộ mà bạn đã đặt nền từ trước không biến mất chỉ vì một ngày trục trặc.

Điều đó quan trọng bởi rất nhiều người trong chúng ta xem thói quen như một sợi xích gồm các mắt giấy, nơi một vết rách phá hỏng toàn bộ. Chúng giống một lối mòn dẫm trên cỏ hơn. Một ngày bạn không đi nó, lối mòn vẫn còn đó vào ngày mai. Ngừng đi nó suốt nhiều tuần, và cỏ sẽ chậm rãi mọc lại. Bài học không phải là phải hoàn hảo. Mà là cứ quay lại trước khi lối mòn mờ đi.

Cái bẫy mà quy tắc này được dựng lên để né

Các nhà tâm lý học có một cái tên thẳng thừng cho cái vòng xoáy theo sau một lần trượt. Đó là cái bẫy được-ăn-cả-ngã-về-không, và nó nghe như thế này: hôm nay mình đã lỡ rồi, vậy thì cả tuần coi như bỏ, mình sẽ bắt đầu lại từ thứ Hai. Cái logic ấy cảm thấy hợp lý trong khoảnh khắc và nó lặng lẽ tàn phá, bởi thứ Hai cứ mãi không tới.

Lời khuyên của Mayo Clinic về việc làm cho thói quen bám rễ cũng dừng lại ở cùng một ý tưởng từ một hướng khác. Họ chỉ ra rằng những mục tiêu cứng nhắc, kiểu hoàn-hảo-hoặc-bỏ là những mục tiêu người ta từ bỏ, và rằng chính sự linh hoạt là điều giữ cho một thói quen sống. Làm điều bạn có thể, ngay cả khi nó không phải là điều bạn đã định, vẫn được tính là sự kiên trì. Một lần sa sẩy, họ lưu ý, là điều gần như ai cũng gặp tại một thời điểm nào đó. Kỹ năng không phải là tránh các lần sa sẩy. Mà là phục hồi khỏi chúng cho nhanh.

Quy tắc hai ngày cho sự phục hồi ấy một tín hiệu khởi động rõ ràng. Bạn không phải thương lượng với chính mình hay chờ một động lực mới mẻ. Lời chỉ dẫn rất đơn giản: hôm qua mình đã lỡ, vậy hôm nay mình xuất hiện, dù chỉ là phiên bản nhỏ nhất có thể.

Cách dùng nó mà không nghĩ ngợi quá nhiều

Một vài cách để đưa nó vào việc:

  1. Hãy định nghĩa phiên bản chấp nhận được tí hon nhất của bạn. Nếu buổi đi bộ không thể diễn ra, thì phiên bản hai phút vẫn được tính là gì? Một vòng quanh khu nhà. Năm cái squat. Một trang sách. Cái ngưỡng vào một ngày phục hồi nên thấp đến gần như ngượng ngùng, bởi việc xuất hiện chút nào đó mới là toàn bộ mấu chốt.
  2. Hãy theo dõi một cách lỏng lẻo. Một dấu đơn giản trên cuốn lịch hay một ghi chú trên điện thoại là đủ. Bạn không truy đuổi một hàng dấu tích hoàn hảo. Bạn chỉ đang đảm bảo hai ô trống không bao giờ nằm cạnh nhau.
  3. Hãy lên kế hoạch cho cú bật lại trước khi bạn cần đến. Hãy quyết định ngay bây giờ ngày mai trông như thế nào sau một ngày bị bỏ lỡ. Biết trước nước đi nghĩa là bạn không phải triệu hồi ý chí trong một khoảnh khắc xuống tinh thần.
  4. Hãy buông cảm giác tội lỗi. Nghiên cứu về thay đổi hành vi cứ liên tục nhận thấy rằng những người cho phép mình thỉnh thoảng lỡ một nhịp lại bám trụ với thói quen lâu hơn những người cầu toàn. Động lực bằng sự khích lệ trụ lâu hơn động lực bằng sự xấu hổ. Hãy nói với chính mình như bạn sẽ nói với một người bạn vừa lỡ một ngày. Bạn sẽ bảo họ rằng không sao đâu và cứ làm lại vào ngày mai. Với bạn cũng vậy.

Khi những lần trượt cứ chồng chất

Nếu bạn nhận thấy mình lỡ nhiều hơn nhiều so với số lần xoay xở được, hoặc rằng việc bắt đầu bất cứ điều gì cũng cảm thấy nặng nề đến bất khả thi suốt nhiều tuần liền, thì đó là điều đáng để chú ý. Đôi khi một thói quen không chịu bám rễ không phải là một vấn đề kỷ luật. Năng lượng thấp, một tâm trạng phẳng lặng, hoặc cảm giác không thể làm những việc bạn từng làm được có thể là dấu hiệu của một điều gì đó sâu hơn, như trầm cảm, đáng được chăm sóc. Một bác sĩ hoặc nhà trị liệu có thể giúp sàng lọc xem điều gì đang diễn ra, và việc tìm đến sự hỗ trợ ấy tự nó là một kiểu của việc xuất hiện.

Dẫu vậy, với những lần trượt thường nhật, quy tắc hai ngày là một thứ nhẹ nhàng, bền bỉ để bám vào. Bạn sẽ bỏ lỡ vài ngày. Ai cũng vậy. Ngày duy nhất thực sự quan trọng là ngày ngay sau đó.

Nguồn tham khảo

Trước khi bạn rời đi, một lời về sự chăm sóc

KEEP CALM cung cấp các công cụ giáo dục miễn phí để bạn tự chăm sóc bản thân. Đây không phải là lời khuyên y tế, chẩn đoán hay phương pháp điều trị, và không thay thế cho việc chăm sóc của chuyên gia. Nếu có điều gì ở đây nghe có vẻ vượt quá mức căng thẳng thông thường, tìm đến một chuyên gia là một bước mạnh mẽ và đúng đắn.

If you are in crisis or thinking about harming yourself, you are not alone. In the US, call or text 988 (Suicide & Crisis Lifeline, 24/7), text HOME to 741741 (Crisis Text Line), or call 911 in an emergency.