Skip to main content
Bạn đang gặp khủng hoảng hoặc đang nghĩ đến việc làm tổn thương chính mình? Bạn không hề đơn độc. Tìm đường dây trợ giúp →

GIA ĐÌNH, BẠN BÈ & BUÔNG BỎ · NỖI CÔ ĐƠN

Cô đơn giữa đám đông: cảm giác mất kết nối ngay cả khi ở bên người khác

Bạn có thể ngồi ở một bàn ăn đông đủ, trong một nhóm trò chuyện chẳng bao giờ im tiếng, đã kết hôn nhiều năm, mà vẫn cảm thấy như không ai thật sự chạm tới bạn. Nỗi nhức nhối ấy có một cái tên, và nó ít liên quan đến việc có bao nhiêu người ở gần mà liên quan nhiều hơn đến việc bạn có cảm thấy được thấu hiểu hay không. Đây là vì sao điều đó xảy ra và điều gì thật sự có ích.

Ba người bạn tươi cười đứng cạnh nhau ngoài trời.

Ảnh của Apartment Life trên Unsplash

Mẹo nhanh

  • Hãy nói với một người an toàn rằng bạn đã và đang cô đơn.
  • Bỏ phiên bản bóng bẩy, chia sẻ một điều thật.
  • Xây một buổi đi bộ cố định quanh một việc làm chung.

Nó thường đến vào một thời điểm kỳ lạ. Không phải khi bạn ở nhà một mình vào một ngày thứ Ba, mà giữa một bữa tiệc, hay tại một bữa cơm gia đình nơi mọi người đang cười nói, hay trong một cuộc họp đầy những người bạn đã quen biết nhiều năm. Căn phòng ấm áp, ồn ào và đông đúc. Và đâu đó dưới nụ cười lịch sự của chính bạn, một ý nghĩ nhỏ, nhạt nhẽo: chẳng ai trong số những người này thật sự hiểu mình.

Nếu bạn từng cảm thấy như thế, bạn không hỏng hóc và bạn không vô ơn. Bạn chỉ vừa va phải một trong những sự thật kỳ lạ hơn về việc làm con người. Ở bên cạnh người khác và cảm thấy kết nối với họ là hai chuyện khác nhau, và chúng không phải lúc nào cũng đi cùng nhau.

Vì sao một căn phòng đông đúc vẫn có thể trống rỗng

Có hai từ nghe có vẻ là một thứ nhưng thực ra không phải. Sự cô lập xã hội nói về con số đếm, có bao nhiêu người trong đời bạn, bạn gặp họ thường xuyên đến đâu. Nỗi cô đơn nói về cảm giác, liệu những kết nối bạn có thật sự chạm tới bạn hay không. Bạn có thể có rất ít người mà vẫn cảm thấy được họ ôm ấp sâu sắc. Bạn có thể có một lịch trình kín mít mà vẫn thấy như mình đang ngắm nhìn chính cuộc đời mình qua một tấm kính.

Các bác sĩ vạch ranh giới này một cách có chủ đích. Như Cleveland Clinic diễn đạt, nỗi cô đơn nói về cách bạn cảm nhận mức độ kết nối của mình, đó là lý do vì sao một người có thể thấy cô đơn ngay cả khi họ đang được vây quanh bởi người khác. Số lượng thân thể trong phòng chưa bao giờ là thước đo. Thước đo là liệu bạn có cảm thấy được bất kỳ ai trong số họ nhìn thấy hay không.

Đó cũng là lý do nó có thể giáng xuống mạnh nhất khi đang ở giữa mọi người. Khi bạn thật sự ở một mình, cảm giác đó có lý và bạn có thể tự giải thích cho mình. Khi bạn cô đơn giữa đám đông, có một nhát đâm thứ hai chồng lên nhát thứ nhất: mọi người khác đều có vẻ ổn, sự kết nối có vẻ sẵn có ngay đó, mà bạn vẫn không cảm thấy được nó. Thế là bạn bắt đầu tự hỏi mình có gì không ổn.

Bạn chẳng có gì không ổn cả. Cái thường thiếu không phải là con người. Mà là một kiểu tiếp xúc đặc biệt.

Sự khác biệt giữa ở bên cạnh ai đó và được gặp gỡ

Hãy nghĩ về những cuộc trò chuyện thật sự khiến bạn rời đi với cảm giác bớt cô đơn hơn. Chúng thường có một điểm chung: ở đâu đó trong cuộc trò chuyện ấy, bạn đã là chính mình, và người kia ở lại. Bạn đã nói cái điều hơi thật thay vì điều trơn tru, và họ không nao núng hay đổi chủ đề. Họ hiểu. Trong một phút, bạn cảm thấy như con người bạn vẫn là khi ở nhà vào một buổi chiều yên tĩnh được chào đón trong căn phòng.

Phần lớn tương tác hằng ngày không làm được điều đó, và lẽ ra nó cũng không phải làm. Cuộc trò chuyện với người pha cà phê, buổi họp đứng ở chỗ làm, nhóm trò chuyện bàn về kế hoạch cuối tuần, đây là mô liên kết của một cuộc đời, và nó quan trọng. Nhưng nó chạy trên bề mặt. Khi *tất cả* sự tiếp xúc của bạn đều chạy trên bề mặt, khi không có ai bạn cho phép nhìn thấy phần bên dưới, thì bề mặt bắt đầu có cảm giác như một tấm màng bạn bị mắc kẹt phía sau.

Cô đơn giữa đám đông thường chính là cái khoảng cách đó. Tiếp xúc thì rất nhiều. Mà rất ít trong số đó chạm tới được bạn.

Sẽ có ích khi biết rằng điều này phổ biến, không hiếm. Tổng Y sĩ Hoa Kỳ đã đưa ra một khuyến cáo cấp quốc gia vào năm 2023 gọi nỗi cô đơn và sự cô lập là một vấn đề sức khỏe cộng đồng, và con số bên dưới nó thật đáng kinh ngạc: khoảng một nửa người trưởng thành ở Hoa Kỳ cho biết họ từng trải qua nỗi cô đơn. Một nửa. Căn phòng đông đúc nơi bạn thấy mình không thể chạm tới được kỳ thực đầy những người khác đang cảm thấy y hệt như vậy và đinh ninh rằng họ là người duy nhất.

Vì sao điều này đáng được xem trọng

Sẽ dễ dàng để xếp chuyện này vào ngăn "một cảm xúc nhất thời" rồi ráng vượt qua. Nó còn hơn một cảm xúc nhất thời. Cơ thể vẫn ghi sổ.

Khi nỗi cô đơn trở thành kinh niên, hệ thống căng thẳng của bạn cứ bật mãi. Cleveland Clinic lưu ý rằng nỗi cô đơn kéo dài làm tăng mức cortisol, một hoóc-môn căng thẳng, và theo thời gian điều đó bào mòn tim, hệ miễn dịch và giấc ngủ của bạn. Nghiên cứu về sức khỏe cộng đồng còn đi xa hơn: nỗi cô đơn và sự cô lập dai dẳng được liên hệ với nguy cơ mắc bệnh tim và đột quỵ cao hơn, và với một nguy cơ tử vong sớm mà một số nhà nghiên cứu đã so sánh với tác hại của việc hút thuốc lá.

Không điều nào trong số đó nhằm hù dọa bạn. Nó nhằm cho bạn phép. Nếu bạn đã và đang xem cảm giác này như một vấn đề xa xỉ, một điều gì đó để ngượng ngùng, thì nó không phải vậy. Nó là một tín hiệu thật sự từ một cơ thể được tạo nên để cần đến người khác. Cơn đói bảo bạn ăn. Nỗi cô đơn đang cố nói với bạn một điều cũng cơ bản y như vậy.

Điều gì thường có ích

Bản năng, khi bạn thấy như thế giữa đám đông, là thêm đám đông. Thêm sự kiện, thêm kế hoạch, thêm người. Đôi khi điều đó giúp được một chút. Thường thì nó không chạm tới được cái thật sự, vì cái thật sự không phải là số lượng. Đây là chỗ thật sự có đòn bẩy.

Hãy sâu thêm một tấc với một người, thay vì rộng thêm một dặm với tất cả mọi người

Bạn không cần một đời sống xã hội lớn hơn. Bạn cần một cuộc trò chuyện vượt qua chuyện thời tiết. Hãy chọn một người duy nhất mà bạn thấy dù chỉ hơi an toàn một chút và nói một điều thật, "thật ra dạo này tôi hơi cô đơn," hay "năm nay khó khăn hơn tôi để lộ ra." Vậy thôi. Bạn không đang thử vai làm bạn thân nhất. Bạn đang thử xem sự chân thật có sống sót được với người này không. Thường thì có, và thường thì họ thở phào và nói với bạn rằng họ cũng từng cảm thấy như vậy.

Đổi sự diễn xuất lấy việc được hiểu nhiều hơn một chút

Phần lớn nỗi cô đơn giữa đám đông đến từ việc xuất hiện với phiên bản bóng bẩy, cái phiên bản chẳng có nhu cầu nào và có câu trả lời hay cho mọi chuyện. Phiên bản đó an toàn và nó cũng cô đơn, vì không ai có thể kết nối với một màn trình diễn. Bạn không cần phải trút hết nội tâm của mình ra vào một ngày thứ Ba. Chỉ cần để lọt ra một chi tiết thật. Người ta kết nối với con người, không phải với cuốn phim toàn cảnh đẹp.

Theo đuổi việc cùng làm, không chỉ cùng nói

Sự kết nối thường lớn lên theo chiều ngang, qua một việc cùng làm, hơn là trực diện. Một buổi đi bộ cố định với người hàng xóm, một ca tình nguyện, một lớp học, một đội nhóm. Hướng dẫn của Mayo Clinic về việc làm vơi nỗi cô đơn nghiêng về hướng này là có lý do: sự tiếp xúc đều đặn, ít áp lực, được xây quanh một hoạt động cho một mối quan hệ một nơi để lớn lên mà không có ánh đèn sân khấu của kiểu "hãy đi chơi và phơi bày tâm hồn."

Để ý cái vòng lặp mà tâm trí bạn chạy

Nỗi cô đơn có một khuôn mẫu suy nghĩ, và nó âm thầm. Nó bảo bạn rằng bạn là gánh nặng, rằng chẳng ai muốn nghe đâu, rằng chìa tay ra là điều thảm hại. Thế là bạn rút lui, điều đó làm bạn cô đơn hơn, điều đó làm những suy nghĩ ấy ồn hơn. Nếu bạn bắt được mình ở đó, hãy coi những suy nghĩ ấy là triệu chứng, không phải sự thật. Cái giọng nói "đừng làm phiền họ" là nỗi cô đơn đang lên tiếng, và nó không phải một người kể chuyện đáng tin cậy.

Chăm sóc những kết nối bạn đã có sẵn

Những người có thể chạm tới bạn có thể đã ở sẵn trong đời bạn, chỉ là đang ở trên bề mặt cùng với tất cả mọi người. Bạn không phải lúc nào cũng cần tìm người mới. Đôi khi bạn lấy một mối liên hệ đã có và làm cho nó sâu hơn, người anh em họ bạn chỉ gặp dịp lễ, người bạn ở chỗ làm bạn chỉ nói chuyện công việc, người bạn cũ mà bạn cứ định gọi mãi. Một lần hỏi han thật lòng có thể làm được nhiều hơn cả một tháng làm quen người mới.

Khi nào cần với tới nhiều hơn một người bạn

Một số nỗi cô đơn vơi đi khi bạn dành thêm chút chỗ cho con người thật của mình và cho một hai người đến gần hơn. Một số thì không, và đó là điều quan trọng cần xem trọng thay vì ráng vượt qua.

Nếu sự mất kết nối đã ở bên bạn nhiều tháng, nếu nó đến kèm một sự nặng nề khiến bạn khó tận hưởng những điều bạn từng thích, nếu bạn đang ngủ hay ăn rất khác trước, nếu bạn đã bắt đầu cảm thấy rằng mình chẳng có ý nghĩa gì hay rằng người ta sẽ tốt hơn nếu không có bạn, xin hãy xem đó là một lý do để nói chuyện với một chuyên gia, chứ không phải một khiếm khuyết tính cách cần che giấu. Một bác sĩ hay nhà trị liệu có thể phân biệt được giữa nỗi cô đơn thông thường và một chứng trầm cảm cần được chăm sóc, và họ có thể giúp được cả hai. Với tay ra vì điều đó không phải là từ bỏ sự kết nối. Đó là một trong những hình thức kết nối chân thật nhất.

Căn phòng bạn đang ở tối nay có thể đầy những người cảm thấy y hệt như bạn và đoán chắc rằng họ là người duy nhất. Đó là sự ân điển kỳ lạ ẩn trong việc điều này phổ biến đến thế. Bức tường bạn cứ va vào hoài là bức tường mà rất nhiều người đang đứng phía sau. Nó đổ xuống theo cùng một cách cho tất cả mọi người, từng câu nói thật một.

Nguồn tham khảo

Trước khi bạn rời đi, một lời về sự chăm sóc

KEEP CALM cung cấp các công cụ giáo dục miễn phí để bạn tự chăm sóc bản thân. Đây không phải là lời khuyên y tế, chẩn đoán hay phương pháp điều trị, và không thay thế cho việc chăm sóc của chuyên gia. Nếu có điều gì ở đây nghe có vẻ vượt quá mức căng thẳng thông thường, tìm đến một chuyên gia là một bước mạnh mẽ và đúng đắn.

If you are in crisis or thinking about harming yourself, you are not alone. In the US, call or text 988 (Suicide & Crisis Lifeline, 24/7), text HOME to 741741 (Crisis Text Line), or call 911 in an emergency.