Skip to main content
Bạn đang gặp khủng hoảng hoặc đang nghĩ đến việc làm tổn thương chính mình? Bạn không hề đơn độc. Tìm đường dây trợ giúp →

TÌNH YÊU BỀN LÂU · SỰ KẾT NỐI

Sự Xói Mòn Thầm Lặng: Nhận Ra Sự Rạn Nứt Trước Khi Quá Muộn

Phần lớn các mối quan hệ không kết thúc bằng một trận cãi vã duy nhất. Chúng mỏng dần đi một cách chậm rãi, trong tất cả những khoảnh khắc nhỏ chẳng ai đánh dấu trên lịch. Đây là cách nhận ra sự trôi dạt từ sớm, và điều gì thực sự khép lại khoảng cách.

Người phụ nữ trong chiếc váy trắng đen đứng cạnh một chú chó trắng

Ảnh của Sandra Seitamaa trên Unsplash

Mẹo nhanh

  • Để ý lần họ chạm tới bạn tiếp theo và đáp lại nó.
  • Hỏi về phần đẹp nhất trong ngày hôm nay.
  • Mang trở lại một nghi thức nhỏ mỗi ngày.

Chẳng ai lên lịch cho cái khoảnh khắc mà họ thôi vươn tới nhau. Hiếm khi có một trận cãi vã nào lý giải được điều đó. Hai người vẫn lịch sự. Vẫn chia nhau việc nhà, vẫn nhớ lịch hẹn nha sĩ và ngủ chung một giường. Nhìn từ bên ngoài, và thậm chí phần lớn nhìn từ bên trong, mối quan hệ vẫn ổn.

Rồi một đêm nào đó bạn nhận ra mình không thể nhớ nổi lần cuối cùng hai người có một cuộc trò chuyện thực sự. Không phải chuyện hậu cần. Không phải ai đón con hay tối nay ăn gì. Một cuộc trò chuyện đúng nghĩa, kiểu mà một người nói ra điều gì đó thật lòng và người kia nghiêng người lắng nghe.

Khoảng trống đó chính là điều mà chúng ta gọi là sự xói mòn thầm lặng. Nó diễn ra chậm rãi, nó bình thường, và nó có thể đảo ngược được nếu bạn nhận ra kịp lúc. Phần khó là nó gần như không bao giờ tự lên tiếng.

Vì sao chính sự trôi dạt chậm rãi mới là điều nguy hiểm

Chúng ta thường nghĩ rằng các mối quan hệ được tạo nên hay đổ vỡ bởi những chuyện lớn. Ngoại tình, một trận cãi vã gào thét, một sự phản bội. Những điều đó vẫn xảy ra. Nhưng nghiên cứu về điều thực sự dự báo liệu các cặp đôi có ở lại bên nhau hay không lại chỉ về một nơi kém kịch tính hơn nhiều.

Tại phòng nghiên cứu ở Seattle, nhà tâm lý học John Gottman đã dành hàng thập kỷ quan sát các cặp đôi tương tác rồi theo dõi họ trong nhiều năm để xem ai trụ lại được. Điều phân biệt những cặp đôi giữ được sự gần gũi với những cặp tan vỡ không phải là cách họ cãi nhau. Mà là cách họ đáp lại nhau trong những giây phút bình thường, dễ quên. Một người ngẩng lên khỏi bồn rửa và nói: "Nhìn con chim kia kìa." Người kia nhìn. Hoặc không.

Gottman gọi những lần chạm tới nhỏ bé ấy là "lời mời gọi kết nối" (bids for connection), và ông gọi cách phản hồi là "hướng về phía nhau" hoặc "quay lưng lại nhau". Những con số thật rõ ràng. Trong phòng nghiên cứu của ông, những cặp đôi ở lại bên nhau hạnh phúc đã hướng về phía những lời mời gọi của nhau khoảng 86 phần trăm thời gian. Những cặp về sau chia tay chỉ hướng về phía nhau 33 phần trăm thời gian. Cùng những khoảnh khắc nhỏ ấy. Những tương lai khác biệt đến chóng mặt.

Đó là động cơ của sự xói mòn thầm lặng. Không một lời "nhìn con chim kia kìa" bị phớt lờ nào là quan trọng cả. Nhưng hàng nghìn lần như thế, chồng chất qua nhiều năm, dạy cho hai con người rằng vươn tới nhau chẳng mang lại cho họ điều gì. Thế là họ thôi vươn tới. Sự im lặng theo sau ấy ngỡ như sự bình yên. Nó gần với sự bỏ đói hơn.

Sự trôi dạt thực ra trông như thế nào

Sự rạn nứt rất tinh vi chính bởi vì nó không trông giống xung đột. Thường thì nó trông giống sự bình yên. Đây là một vài dấu hiệu lặng lẽ hơn đáng để bạn lưu tâm, ở chính mình hoặc giữa hai người:

  • Các cuộc trò chuyện của hai người đã co lại chỉ còn chuyện hậu cần. Lịch trình, hóa đơn, con chó, gia đình hai bên. Lớp hành chính của một cuộc sống chung vẫn vận hành trơn tru, và gần như chẳng còn gì khác được nói ra.
  • Bạn đã bắt đầu kể cho người khác những điều mà trước đây bạn kể cho bạn đời mình đầu tiên. Một người bạn, một đồng nghiệp, một người anh chị em giờ biết tin vui và tin buồn trước cả họ.
  • Bạn cảm thấy cô đơn ngay trong cùng một căn phòng. Thân thể ở bên nhau, cảm xúc lại ở một nơi khác. Nỗi cô đơn đặc biệt này có thể nhức nhối hơn cả việc thực sự ở một mình.
  • Sự tò mò đã phai nhạt. Bạn cho rằng mình đã biết họ sẽ nói gì, nên bạn thôi hỏi. Họ cũng làm vậy.
  • Sự đụng chạm đã trở nên mang tính chức năng hoặc hiếm hoi. Một bàn tay lướt qua vai, một cái ôm thật sự, những lời chào nhỏ bằng cơ thể, những thứ ấy mỏng dần đi mà chẳng ai quyết định cả.
  • Bạn lặng lẽ ghi điểm. Sự oán giận đang góp nhặt ở phía sau, nhưng nó chưa đủ ầm ĩ để mà cãi nhau.

Không điều nào trong số này tự nó là bằng chứng cho bất cứ điều gì. Mọi mối quan hệ lâu dài đều trải qua những quãng xa cách, nhất là dưới áp lực, một đứa con mới chào đời, một mùa làm việc khắc nghiệt, bệnh tật, đau buồn. Câu hỏi là liệu khoảng cách đó là một mùa hay là một chiều hướng.

Cái giá của việc giả vờ rằng mọi thứ đều ổn

Thật cám dỗ khi cứ chờ cho qua. Mọi thứ đang yên ả. Hà cớ gì phải khơi lên? Nhưng khoảng cách cảm xúc không hề trung tính, và nó không chỉ tồn tại trong cảm xúc của bạn.

Một nghiên cứu dài hạn về các cặp vợ chồng lớn tuổi cho thấy sự cô đơn bên trong một cuộc hôn nhân đi liền với sức khỏe thể chất tệ hơn ở cả hai người, bao gồm các chỉ số liên quan đến đường huyết và sức khỏe mạch máu. Quan trọng là, một mối quan hệ vững chắc, biết nâng đỡ đã làm dịu đi tác động đó. Sự gần gũi không phải là một thứ xa xỉ nằm trên đỉnh của cuộc hôn nhân. Nó đang thực hiện một công việc bảo vệ thực sự cho hai cơ thể, chứ không chỉ hai trái tim.

Còn có một cái giá lặng lẽ hơn. Khi hai con người thôi hướng về phía nhau, mối quan hệ mất đi nguồn dự trữ của nó. Công trình của Gottman chỉ ra một dạng bảng cân đối cảm xúc: những cặp đôi ổn định, hạnh phúc duy trì cỡ năm tương tác tích cực cho mỗi một tương tác tiêu cực trong lúc xung đột. Chính những khoản gửi nhỏ hằng ngày bằng sự ấm áp và quan tâm ấy là thứ mà một mối quan hệ chi tiêu khi một trận cãi vã thực sự cuối cùng ập đến. Hãy để tài khoản cạn kiệt trong những năm yên ả, và cơn bão nghiêm trọng đầu tiên sẽ chẳng có gì để rút ra.

Cách bắt đầu hướng về phía nhau trở lại

Tin tốt nằm bên trong tất cả những điều này là việc hàn gắn có thể nhỏ bé đến nhường nào. Nếu tổn thương được tạo ra trong những khoảnh khắc tí hon, thì sự hàn gắn cũng được làm trong những khoảnh khắc tí hon. Bạn không cần một cuộc nói chuyện kịch tính hay một kỳ nghỉ cuối tuần để bắt đầu. Bạn cần bắt đầu để ý lại những lời mời gọi, của họ và của chính bạn.

Một vài chỗ để bắt đầu:

Bắt lấy lời mời gọi tiếp theo và đáp lại nó. Trong một ngày, hãy chỉ để ý khi nào bạn đời vươn tới, một lời nhận xét, một tiếng thở dài, một câu nói dang dở, một câu chuyện về ngày của họ. Rồi đáp lại nó như thể nó quan trọng. Đặt điện thoại xuống. Ngẩng lên. Hỏi câu hỏi nối tiếp. Bạn không giải quyết điều gì cả. Bạn chỉ đang có mặt cho khoảnh khắc nhỏ ấy.

Hỏi một câu hỏi thật lòng mỗi ngày. Không phải "Công việc thế nào?", câu mời gọi câu trả lời "Ổn." Hãy thử "Phần đẹp nhất trong ngày của em là gì?" hoặc "Dạo này có điều gì cứ vương vấn trong đầu em không?" Mấu chốt là thực sự tò mò về một con người mà bạn đã quyết rằng mình đã biết hết. Bạn chưa biết hết đâu, hoàn toàn chưa. Chẳng ai là một cuốn sách đã khép lại cả.

Mang trở lại một nghi thức nhỏ. Sáu phút bên cửa khi một trong hai người rời đi và trở về. Cùng nhau uống cà phê trước khi cả nhà thức giấc. Một buổi dạo bộ sau bữa tối không điện thoại. Nghi thức là cách để sự kết nối thôi phụ thuộc vào động lực và bắt đầu chạy theo chế độ tự động, theo nghĩa tốt đẹp.

Gọi tên khoảng cách ấy ra thành lời, một cách dịu dàng. Đây là điều dũng cảm. Không phải như một lời buộc tội, mà như một lời mời. Một điều gì đó như: "Dạo này em thấy mình hơi xa anh, và em nhớ anh. Mình làm gì đó về chuyện này được không?" Nói ra mà không kèm trách móc, bản thân câu nói ấy đã là một lời mời gọi. Cách bạn đời phản hồi sẽ cho bạn biết khá nhiều điều.

Hạ thấp ngưỡng cho sự âu yếm. Bạn không cần phải dâng lên một làn sóng lãng mạn mới đặt được một bàn tay lên lưng ai đó. Thường thì cảm giác đến theo sau cử chỉ, chứ không phải ngược lại. Hãy hành xử ấm áp và sự ấm áp có cách của nó để đuổi kịp.

Hãy để ý rằng chẳng có điều nào trong số này là to tát. Đó chính là toàn bộ điểm mấu chốt. Những cặp đôi giữ được sự gần gũi không phải là những người có pháo hoa rực rỡ liên tục. Họ là những người vẫn tiếp tục đáp lại nhau trong những khoảnh khắc nhỏ, năm này qua năm khác, rất lâu sau khi cường độ thuở ban đầu đã phai mờ.

Khi nó cần nhiều hơn hai người các bạn

Đôi khi khoảng cách rộng hơn mức mà sự hàn gắn hằng ngày có thể với tới, và điều đó đáng để thành thật. Nếu bạn đã cố hướng về phía nhau trở lại mà cứ va phải một bức tường. Nếu mọi nỗ lực cho một cuộc trò chuyện thực sự đều trượt vào cùng một trận cãi vã hoặc cùng một sự im lặng. Nếu trong căn phòng có sự khinh thường, những cái đảo mắt và cái cười khẩy, hoặc sự đóng băng, khi một trong hai người hoàn toàn câm lặng và bỏ đi. Đó là những khuôn mẫu nặng nề hơn, và một nhà trị liệu cặp đôi được đào tạo bằng các phương pháp dựa trên bằng chứng có thể giúp ích theo cách mà ý chí không làm được.

Tìm đến sự giúp đỡ từ sớm không phải là dấu hiệu cho thấy mối quan hệ đang thất bại. Đó là một trong những điều mạnh mẽ nhất mà hai con người cam kết có thể làm, và nó hiệu quả hơn nhiều khi được thực hiện trước khi nhiều năm oán giận đã đông cứng lại.

Một lưu ý riêng và khẩn cấp hơn. Nếu mối quan hệ của bạn có bất kỳ tổn hại thể chất, đe dọa, hăm dọa, hay sợ hãi nào, thì đây không phải là chuyện kết nối lại, và những lời khuyên ở đây không áp dụng. An toàn của bạn là trên hết, và có những người được đào tạo để giúp bạn suy nghĩ thấu đáo một cách riêng tư và không phán xét.

Phần lớn các mối quan hệ trôi dạt xa nhau chưa bao giờ thực sự đổ vỡ. Chúng chỉ bị bỏ bê, hai con người trở nên bận rộn và mệt mỏi rồi thôi ngẩng lên nhìn nhau. Việc vươn tay chạm lại gần như luôn nhỏ hơn bạn lo sợ. Nó thường bắt đầu bằng việc một người quyết định để ý, rồi đến quyết định đáp lại.

Nguồn tham khảo

Trước khi bạn rời đi, một lời về sự chăm sóc

KEEP CALM cung cấp các công cụ giáo dục miễn phí để bạn tự chăm sóc bản thân. Đây không phải là lời khuyên y tế, chẩn đoán hay phương pháp điều trị, và không thay thế cho việc chăm sóc của chuyên gia. Nếu có điều gì ở đây nghe có vẻ vượt quá mức căng thẳng thông thường, tìm đến một chuyên gia là một bước mạnh mẽ và đúng đắn.

If you are in crisis or thinking about harming yourself, you are not alone. In the US, call or text 988 (Suicide & Crisis Lifeline, 24/7), text HOME to 741741 (Crisis Text Line), or call 911 in an emergency.