Bỏ qua để đến nội dung chính

KỶ LUẬT · CÓ MẶT

Cách để có mặt vào một ngày bạn chẳng muốn chút nào

Muốn hay không muốn không phải điều kiện để vào cuộc: hãy bắt đầu phiên tập bản nhỏ nhất và cho nó mười phút. Quyết định ngay ở cửa chứ đừng quyết định trên ghế sofa, rồi để mười phút ấy bỏ phiếu xem bạn có đi tiếp hay không.

Một người phụ nữ ngồi xuống buộc dây giày bên phải trước khi lên đường.

Ảnh của juan pablo rodriguez trên Unsplash

Bạn đã làm buổi tập này hàng chục lần. Bạn biết nó mất bao lâu, bạn biết nó tốn những gì và bạn biết mình kham được, bởi thứ Tư tuần trước bạn kham được, thứ Tư trước nữa cũng vậy.

Tối nay bạn đứng trong bếp, nhẩm tính xem chuyện đó có diễn ra không. Đây là khoảnh khắc bình thường nhất trong toàn bộ chuyện kỷ luật. Nó ghé qua khoảng một trăm lần mỗi năm, nó được giải quyết trong chưa đầy một phút, và gần như chẳng ai có sẵn một quy trình cho nó, nên nó được giải quyết bởi lý lẽ nào nghe hay hơn vào lúc sáu giờ chiều.

Khoảnh khắc này chẳng nói lên điều gì về nhân cách bạn. Nó nói điều gì đó về quy trình của bạn, và quy trình là thứ bạn có thể viết ra vào một ngày thư thái rồi đọc lại vào một ngày rã rời. Đây là quy trình đứng vững được. Đừng đàm phán lại thói quen. Hãy thu nhỏ buổi tập, đi ra tới cửa, và cho nó mười phút.

Làm sao làm một việc khi tôi chẳng muốn làm?

Hãy bắt đầu bản nhỏ nhất của nó và cho nó mười phút, rồi tự do quyết định. Cảm giác muốn làm không phải điều kiện để vào cuộc, bởi cái cảm giác bạn đang chờ thường đến sau khi bắt đầu vài phút, chứ không đến trước.

Thứ tự chính là toàn bộ mẹo. Phần lớn mọi người chờ động lực rồi mới hành động, tức là đặt một thứ đáng tin cậy phía sau một thứ không đáng tin. Đảo ngược lại thì phần không đáng tin ấy thôi phải chịu tải. Bạn không cần thấy sẵn sàng mới buộc được dây giày, mở được tài liệu hay cầm được nhạc cụ lên, mà chính những hành động đó tạo ra cái trạng thái bạn vẫn ngồi chờ.

Mười phút là kích cỡ đúng cho lời hứa, bởi nó nhỏ tới mức hiển nhiên là thật. Bạn không tự lừa mình về một buổi tập chín mươi phút trong khi biết buổi tối của mình mỏng dính. Bạn đang đồng ý với mười phút, thứ bạn làm được trong gần như mọi trạng thái, và bạn đồng ý trước rằng dừng lại khi hết mười phút là được phép.

Hãy nói lời hứa ấy thành tiếng, đúng cái dạng bạn sẽ giữ: mười phút, rồi tôi chọn. Một lời hứa mà tới phút thứ chín bạn phải diễn giải lại thì không phải lời hứa.

Tôi nên đưa ra quyết định ở đâu?

Đứng ở cửa, đã mặc đồ sẵn sàng, chứ không phải ngồi trên ghế sofa. Vị trí quyết định phần lớn chuyện này, nhiều hơn cả quyết tâm của bạn, bởi một chiếc ghế sofa và một khung cửa bày ra hai phiên bản hoàn toàn khác nhau của cùng một lựa chọn.

Đây không phải mẹo tạo động lực, nó là phát hiện chính của cả một mảng nghiên cứu về tự chủ. Trong một bài tổng quan năm 2016 trên Perspectives on Psychological Science, Angela Duckworth và cộng sự lập luận rằng khả năng tự chủ mạnh nhất mang tính tình huống: bạn sắp đặt hoàn cảnh trước khi cơn thôi thúc ập đến, thay vì chống chọi với nó khi nó đã đến rồi. Ngồi xuống trước rồi mới cố muốn làm là phiên bản khó nhất có thể của buổi tối này, và đó lại là phiên bản phần lớn mọi người thử.

Vậy hãy làm cho khoảnh khắc đó thành ra vật lý. Mặc đồ vào, xỏ giày vào, cầm túi lên, đứng dậy, ra tới cửa. Nếu từ chỗ đó bạn vẫn quyết định không đi, thì đó là một quyết định thật và bạn nên tôn trọng nó. Phần lớn thời gian bạn sẽ thấy mình đã đi được gần hết đoạn đầu của buổi tập rồi, còn cuộc tranh cãi thì lặng lẽ biến mất.

Tôi nên thu nhỏ buổi tập hay dời nó đi?

Thu nhỏ buổi tập, đừng bao giờ dời lịch. Dời tối nay sang một buổi tối giả định tốt đẹp hơn là đem một buổi tập có thật đổi lấy một buổi tưởng tượng, mà buổi tưởng tượng thì có tỉ lệ hoàn thành rất tệ.

Một buổi tập thu nhỏ giữ lại ba thứ mà một buổi bị dời sẽ vứt đi: khung giờ, địa điểm, và danh tính của một người đã làm việc đó vào thứ Tư. Đó mới là những phần cộng dồn theo thời gian. Khối lượng là phần chẳng mấy quan trọng trong bất kỳ ngày đơn lẻ nào.

Hãy quyết định trước bản thu nhỏ và viết nó ra, bởi một cái đầu mệt mỏi là một nhà đàm phán tồi và sẽ bịa ra thứ gì đó hoặc anh hùng quá mức hoặc vô nghĩa. Chạy năm cây số trở thành đi bộ ra góc phố rồi quay về. Viết tám trăm chữ trở thành mở tệp ra và sửa một đoạn. Tập đàn một tiếng trở thành lên dây và chơi bốn gam. Hãy viết nó vào một ngày thư thái, rồi đọc nó vào ngày rã rời.

Nếu tôi dừng sau mười phút thì sao?

Thì buổi đó vẫn được tính, tính trọn vẹn, không kèm dấu sao nào. Mười phút không phải một buổi tập thất bại hay một buổi tối lãng phí, và coi nó như vậy là cách nhanh nhất để bảo đảm rằng thứ Tư tuần sau bạn sẽ chẳng làm gì cả.

Có bằng chứng khá tốt rằng ngắn vẫn được tính. Một bài tổng quan trên Primary Care Companion to The Journal of Clinical Psychiatry ghi nhận rằng ba mươi phút vận động vừa phải, ba ngày một tuần, là đủ cho các lợi ích về sức khỏe tinh thần, và nó không nhất thiết phải liên tục, bởi ba lần đi bộ mười phút mang lại đúng thứ mà một lần đi bộ ba mươi phút mang lại. Bản ngắn không phải giải khuyến khích. Nó là một liều thật.

Lý do còn lại để tôn trọng cái mốc dừng là niềm tin. Nếu mười phút ngầm hiểu là một tiếng, thì tuần sau lời hứa ấy vô giá trị và bạn sẽ ngửi thấy cái bẫy ngay trước khi xỏ giày. Hãy giữ đúng thỏa thuận như đã viết và bạn có thể dùng nó mỗi tuần suốt nhiều năm. Trên thực tế thỉnh thoảng bạn sẽ dừng ở phút thứ mười và phần lớn thời gian bạn sẽ tập lâu hơn, đó là một cuộc đổi chác rất hời.

Bỏ tập khi công việc nặng lên có khôn ngoan hơn không?

Thường là không, và lý do chẳng liên quan gì đến đức hạnh. Việc tập luyện là một trong những cách một sự nghiệp đòi hỏi cao được gánh đỡ, nên buổi tập bạn bỏ đầu tiên khi quý này trở nên khắc nghiệt lại thường chính là buổi đang giữ áp lực giùm bạn.

Bài tổng quan về vận động và sức khỏe tinh thần nói thẳng cơ chế: vận động cải thiện tâm trạng và chức năng nhận thức, giảm lo âu, và làm được điều đó ở liều lượng mà phần lớn mọi người vẫn nhét vừa một tuần bận rộn. Hãy đọc nó như một lập luận về hiệu suất chứ không phải một lập luận về chăm sóc bản thân. Buổi tập lúc sáu giờ là một phần của thứ bảo vệ cuộc họp lúc chín giờ. Cắt nó đi để mua thêm chín mươi phút ngồi bàn không phải một cuộc đổi chác trung tính, và nếu bạn từng trải qua một giai đoạn bỏ tập cả tháng vì một đợt cao điểm, bạn đã tự biết hai tuần cuối tháng đó diễn ra thế nào.

Có một sự sắp đặt mạnh hơn tất cả những thứ trên, và nó là một con người, còn phiên bản hiệu quả nhất là bạn trở thành người mà ai đó đang trông đợi, chứ không phải đi tìm ai đó để trông đợi bạn. Đó là một chủ đề riêng và nó có bài viết riêng.

Viết ra quy tắc vào ngày thư thái, đọc nó vào ngày rã rời

Lý do khoảnh khắc này thường diễn ra tệ gần như chẳng bao giờ là sự yếu đuối. Đó là vì quyết định được đưa ra đúng vào giờ bạn ít đủ sức đưa ra nó nhất, không có quy tắc nào trong phòng, bởi một người đang cố tỏ ra hợp lý về một buổi tập mà chính họ đã xếp lịch.

Vậy hãy dành năm phút cuối tuần này và viết ba dòng cho mỗi thói quen bạn coi trọng: bản đầy đủ, bản thu nhỏ, và nơi quyết định được đưa ra. Đặt chúng ở chỗ bạn có thể đọc lúc sáu giờ chiều mà không phải mở ứng dụng nào. Khi đó phiên bản mệt mỏi của bạn chẳng phải quyết định gì cả. Nó chỉ làm theo chỉ dẫn do một người biết mình đang làm gì để lại.

Đó là cách người ta sống sót qua một năm khắc nghiệt mà không đánh mất những thói quen làm nên năng lực của mình. Không phải bằng cách muốn nó nhiều hơn vào thứ Tư, mà bằng cách cần ít hơn từ thứ Tư.

Nguồn