Bỏ qua để đến nội dung chính

HOÀI BÃO · ĐIỀU BẠN MUỐN

Nói to mục tiêu lớn của bạn mà không thấy mình lố bịch

Hãy nói nó như một hướng đi, đừng nói như một lời hứa. Câu tôi đang hướng tới điều này không chứa lời tuyên bố nào bạn phải bảo vệ, và nó kêu gọi được sự giúp đỡ mà im lặng chẳng bao giờ kêu gọi nổi, nên hãy chọn một người và cho họ một việc cụ thể họ có thể làm.

Hai người phụ nữ ngồi bên bàn, một người đang nói và người kia đang lắng nghe.

Ảnh của Praise Judah trên Unsplash

Bạn đang theo đuổi một điều mà bạn thực sự tin. Đó là một đích đến có thật, bạn đã theo nó một thời gian, và công việc đủ tốt để những người nhìn thấy nó ở cự ly gần đều coi trọng nó.

Rồi ai đó hỏi bạn đang làm gì, và bạn nghe chính mình đáp "à, vài thứ thôi", rồi bực với bản thân suốt cả chặng đường về nhà.

Đó không phải vấn đề tự tin, hoặc ít nhất nó không phải thứ bạn phải sửa trước. Đó là vấn đề cách nói. Phần lớn những người im lặng về một mục tiêu lớn không sợ chính mục tiêu ấy. Họ sợ cái câu nói, bởi cách chúng ta được dạy để nói những điều này nghe như một lời hứa sẽ bị đem ra kiểm tra ở mỗi buổi họp mặt gia đình suốt ba năm liền. Đổi câu nói đi thì phần lớn nỗi sợ cũng rời theo, và thứ còn lại là một phiên bản bạn có thể nói với người lạ mà không chùn lại.

Làm sao để kể mục tiêu của mình mà không nghe kiêu ngạo?

Hãy nói nó như một hướng đi, đừng nói như một lời hứa. "Tôi đang hướng tới việc mở studio riêng" không đưa ra tuyên bố nào để ai đó bắt bẻ bạn, trong khi "Trong hai năm nữa tôi sẽ có studio riêng" là trao cho cả phòng một cái mốc thời gian và biến mọi cuộc trò chuyện sau này thành một phiên chất vấn tiến độ.

Một câu nói hiệu quả có ba phần và mất khoảng sáu giây. Hướng đi, diễn đạt như một chuyển động. Bước hiện tại, thứ cụ thể và khiêm tốn, chứng minh hướng đi ấy là thật. Và một lời nhờ nhỏ, chính là thứ biến một lời tuyên bố thành một cuộc trò chuyện. "Tôi đang hướng tới việc mở studio riêng. Hiện giờ tôi nhận thêm hai khách hàng riêng bên ngoài. Nếu anh nghe ai cần làm thương hiệu thì giới thiệu giúp tôi nhé."

Hãy để ý điều gì đang phát huy tác dụng ở đó. Sự kiêu ngạo không được đọc ra từ độ lớn của mục tiêu, nó được đọc ra từ độ chắc chắn của lời tuyên bố. Chưa ai từng thấy một hướng đi là kiêu ngạo cả. Điều người ta phản ứng là một người tuyên bố kết quả như thể cái đoạn giữa gian nan đã được giải quyết xong.

Nói mục tiêu ra thành lời có làm tôi ít khả năng thực hiện nó hơn không?

Tuyên bố một danh tính thì có, còn báo cáo tiến độ thì ngược lại. Peter Gollwitzer và các cộng sự phát hiện rằng những ý định liên quan đến danh tính mà người khác đã ghi nhận lại được thực hiện kém quyết liệt hơn so với những ý định không ai để ý tới, dường như vì sự ghi nhận ấy mang lại cảm giác sớm sủa rằng ta đã là con người đó rồi.

Nghiên cứu đó là lý do bạn có thể từng được khuyên là đừng bao giờ chia sẻ mục tiêu, và lời khuyên ấy quá rộng. Phát hiện này nói về các tuyên bố danh tính. Hãy nói "Tôi là một tiểu thuyết gia" trước một căn phòng đầy ngưỡng mộ và bạn có thể thu về cảm giác được làm nhà văn mà chẳng cần viết ra trang nào, và hiệu ứng ấy mạnh nhất ở những người gắn bó nhất với danh tính đó, một chi tiết thật sự khó chịu.

Báo cáo tiến độ thì khác. Bài tổng quan lớn nhất về việc theo dõi mục tiêu, một phân tích tổng hợp của Harkin và cộng sự bao quát 138 nghiên cứu và gần 20.000 người tham gia, cho thấy việc nhắc người ta theo dõi tiến độ làm tăng khả năng họ đạt được mục tiêu, và hiệu ứng mạnh hơn khi tiến độ được báo cáo cho ai đó và được ghi chép lại. Quy tắc thực tế rút ra từ cả hai phát hiện: bớt nói danh tính, nói nhiều con số hơn. "Tôi đã viết được 30.000 từ và nhắm xong bản thảo vào tháng Ba" là một báo cáo. "Tôi là một tiểu thuyết gia" là một bộ trang phục.

Tôi nên kể cho ai trước?

Một người không dính líu gì tới chuyện bạn có đạt được nó hay không. Một người không quản lý bạn, không sống cùng bạn, không cạnh tranh với bạn sẽ nghe mục tiêu ấy như một thông tin chứ không phải một lời hứa hay một mối đe dọa, và lần kể đầu tiên đó là lần bắt buộc phải suôn sẻ.

Sau đó là một cái thang, và nên leo theo thứ tự. Người không dính líu trước, vì phản ứng của họ sạch sẽ và bạn cần một lần tập sạch sẽ. Rồi đến những người thực sự bị ảnh hưởng, họ cần mốc thời gian và hệ quả thực tế hơn là cần tầm nhìn. Rồi, muộn hơn nhiều và chỉ khi nó có ích, mới đến những ai sẽ đọc nó như một tuyên bố về con người bạn.

Nhảy cóc thẳng tới nhóm cuối cùng là cách người ta tự làm mình bỏng tay. Một mục tiêu công bố trước đám đông khi bạn chưa nói to nó bốn lần sẽ bật ra quá đà, bởi bạn chưa tìm ra được phiên bản mộc mạc của nó.

Cách dễ nhất để tập nói ra là gì?

Hãy nói to mục tiêu của người khác trước, với một người có thể làm được gì đó cho nó. Nó đặt đúng cái câu ấy vào miệng bạn một tuần trước khi bạn phải dùng nó cho chính mình, và nó chẳng tốn của bạn thứ gì bạn không sẵn có.

Bạn sẽ nói mục tiêu của người khác ra dễ dàng hơn mục tiêu của mình, và sẽ bênh vực nó quyết liệt hơn. Vậy hãy dùng điều đó một cách có chủ đích. Chọn một người mà bạn thật sự hiểu công việc của họ. Gọi tên thứ họ giỏi và thứ họ đang hướng tới, rồi nói với một người có vị thế để hành động. "Ana là người làm dữ liệu giỏi nhất tôi từng cộng tác, và cô ấy đang muốn chuyển sang mảng chống gian lận. Anh nên gặp cô ấy." Hai mươi mấy chữ, một căn phòng, và cả năm của cô ấy đổi khác.

Điều nó làm cho bạn là đổi một vấn đề cảm xúc lấy một việc vặt. Thay vì phải quản lý cảm giác bị nhìn thấy, bạn có một nhiệm vụ nhỏ với điều kiện thành công rõ ràng, và cơ bắp bạn đang rèn thì y hệt: gọi tên một hoài bão nghiêm túc bằng lời lẽ mộc mạc, với một người có thể giúp.

Người sáng lập KEEP CALM mô tả đúng thói quen này như một trong những thứ đã đưa ông tới nơi ông muốn đến, chứ không phải thứ ông làm sau khi đã tới. Theo lời ông, ông luôn tìm cơ hội để huấn luyện, đào tạo, cố vấn, nâng đỡ, khen ngợi và ủng hộ những người trong vòng tròn của mình, và ông nói thứ quay trở lại gấp mười lần thứ ông bỏ ra. Đó là câu chuyện ông kể về sự nghiệp của chính mình, đưa ra như trải nghiệm riêng chứ không phải như một quy luật về cách thế giới trả sòng phẳng.

Tôi nên nhờ họ điều gì?

Hãy nhờ một việc cụ thể họ có thể làm trong tháng này. "Anh có biết chỗ nào đang tuyển người mảng chống gian lận không?" hơn hẳn "có gì anh báo em nhé", bởi một lời nhờ có đường viền rõ ràng là lời nhờ người ta thực sự hoàn thành được rồi thấy vui vì đã làm.

Ba dạng lời nhờ bao trùm gần như mọi trường hợp. Một lời giới thiệu tới một kiểu người cụ thể được gọi tên. Mười lăm phút xem một phần công việc, kèm theo câu hỏi bạn muốn được trả lời. Hoặc một câu hỏi thuộc chuyên môn của họ mà bạn phải mất cả tuần mới tự trả lời nổi. Cả ba đều nhỏ, cả ba đều hoàn thành được, và cả ba đều cho người kia một cách để hữu ích mà không phải nhận lấy một vai trò.

Rồi hãy cho họ một lối thoát ngay trong cùng hơi thở đó. "Không có gì áp lực đâu nếu anh không nghĩ ra ai." Nó chẳng tốn của bạn gì, nó gỡ đi sự ngượng ngập khiến người ta ngại đồng ý với điều bạn nhờ lần sau, và nó là khác biệt giữa một ân huệ và một nghĩa vụ.

Đến lần thứ tư bạn nói ra, nó chỉ còn là một sự thật

Câu nói ấy dễ đi rất nhanh, không phải vì bạn trở thành một kiểu người khác. Nó dễ đi vì sự lặp lại bào mòn hết phần trình diễn trong đó. Lần kể đầu là một sự kiện. Lần thứ tư là lời mô tả việc bạn làm vào các ngày thứ Ba, mà đó vốn là tất cả những gì nó cần phải là.

Vậy hãy chọn ra một người không dính líu gì. Nói nó như một hướng đi. Cho họ một việc họ có thể làm trong tháng này. Rồi hãy nói to mục tiêu của một người khác nữa, vì việc đó chẳng tốn của bạn gì, nó làm mục tiêu của bạn dễ nói hơn, và cả hai người đều đi xa hơn so với khi đi một mình.

Nguồn