Bỏ qua để đến nội dung chính

HOÀI BÃO · ĐIỀU BẠN MUỐN

Điều bạn thực sự muốn, khi lựa chọn nào cũng có vẻ tốt

Hãy bắt đầu từ bằng chứng, đừng bắt đầu từ tưởng tượng. Liệt kê mười lần gần nhất bạn quên mất thời gian và năm điều gần nhất bạn gật đầu ngay tức khắc, vì điều bạn thực sự muốn hiện ra trong bản ghi ấy trước tiên.

Một phụ nữ mặc áo sơ mi trắng ngồi trên ghế bên cửa sổ giữa ban ngày.

Ảnh của Oleg Lekhnitsky trên Unsplash

Ba con đường tốt đang mở ra trước mặt. Bạn có thể lập luận thuyết phục cho bất kỳ con đường nào, và đó chính là vấn đề. Suốt một tuần nay bạn đọc đi đọc lại cùng một danh sách được và mất mà nó chẳng nói thêm điều gì mới. Đây không phải là thiếu quyết đoán, cũng không phải là thiếu hiểu mình. Đây là chuyện xảy ra khi một người có năng lực cố trả lời một câu hỏi về chính mình bằng cách tưởng tượng mạnh hơn.

Tưởng tượng là công cụ sai trong tình huống này. Bạn đã sẵn có một công cụ tốt hơn: bản ghi chép về những gì bạn thực sự đã làm, tuần này qua tuần khác, khi chẳng ai bắt ép. Bản ghi ấy không hào nhoáng, rất cụ thể, và nó không nịnh bạn. Chính vì thế nó chính xác hơn mọi lượng hình dung. Phần tiếp theo là cách đọc bản ghi ấy trong khoảng bốn mươi phút, và cách kiểm chứng câu trả lời trước khi bạn đặt cược năm năm cuộc đời vào nó.

Vì sao ngồi tưởng tượng các lựa chọn lại không có tác dụng?

Vì bạn đang mô phỏng một cuộc đời mình chưa từng sống, và con người dở việc đó theo một kiểu rất đặc thù. Gilbert, Killingsworth, Eyre và Wilson đã cho thấy trên tạp chí Science năm 2009 rằng người ta dự đoán chính xác hơn về phản ứng của bản thân với một buổi hẹn hò chớp nhoáng và một buổi đánh giá từ bạn đồng trang lứa khi tất cả những gì họ có chỉ là tường thuật về cảm nhận của một người khác, so với khi họ có thông tin chi tiết về chính sự kiện đó. Và họ không tin điều ấy. Cả người tham gia lẫn người quan sát đều cho rằng bản mô tả chi tiết mới là thứ hữu ích hơn.

Kết quả đó hữu ích một cách bất ngờ cho một quyết định nghề nghiệp. Nó nói rằng dữ liệu chính xác nằm ở tường thuật sống thực của một ai đó, chứ không nằm ở dự báo của chính bạn. Và nó nói rằng sự tự tin của bạn vào dự báo của mình không chứng minh được điều gì cả.

Vậy hãy thôi hỏi mình sẽ yêu thích lựa chọn nào. Câu hỏi đó chạy hoàn toàn bằng mô phỏng. Hãy hỏi bản ghi chép đã nói gì, rồi đi tìm tường thuật sống thực của một người về con đường bạn đang cân nhắc. Cả hai đều là bằng chứng. Giấc mơ ban ngày, dù sống động đến đâu, thì không.

Trong bản ghi của tôi, thứ gì mới thực sự được tính là bằng chứng?

Bốn thứ, và cả bốn đều thuộc về hành vi. Việc khiến bạn quên mất thời gian, việc bạn gật đầu trước cả khi kịp suy nghĩ, việc bạn cứ làm mãi dù không được trả công và không ai nhìn, và lời khen bạn luôn gạt đi.

Hãy hẹn giờ bốn mươi phút và viết ra:

  • Mười lần gần nhất bạn quên mất đồng hồ. Không phải những buổi tối vui vẻ. Là những công việc cụ thể. Csikszentmihalyi và LeFevre đã theo dõi 78 người trưởng thành bằng máy nhắn tin suốt một tuần và thấy chất lượng của một trải nghiệm bám theo chuyện thử thách và kỹ năng có tương xứng nhau hay không, và rằng phần lớn những khoảnh khắc cuốn hút ấy xảy ra trong công việc chứ không phải lúc rảnh rỗi. Sự cuốn hút là một tín hiệu về chính công việc đó.
  • Năm điều gần nhất bạn đồng ý ngay lập tức. Tốc độ của tiếng "được" là dữ liệu. Cân nhắc lâu là chỗ bạn tự thuyết phục mình.
  • Mọi thứ bạn đã làm trong năm qua mà không ai yêu cầu. Không lương, không ai nhìn, không phần thưởng, mà vẫn làm.
  • Lời khen bạn cứ chối đây đẩy. Hãy viết nó thành một câu đơn giản, đúng những từ người kia đã dùng.

Đừng diễn giải trong lúc viết. Việc diễn giải là bước sau, và nó dễ hơn nhiều khi đã có hai mươi mục nằm sẵn trên bàn.

Làm sao đọc danh sách ấy mà không tự lừa mình?

Hãy tìm động từ, đừng tìm lĩnh vực. Gạch chân điều bạn thực sự đang làm trong mỗi mục: giải thích, xây dựng, thương lượng, sắp xếp, sửa chữa, quyết định, đứng ra tiếp đón. Những danh từ trên danh sách là nghề nghiệp và ngành nghề, và chúng sẽ thay đổi ba lần trong một đời làm việc. Các động từ mới là thứ thực sự kéo bạn về phía nó, và chúng đi theo bạn khắp nơi.

Rồi hãy đếm. Một động từ xuất hiện trong sáu trên hai mươi mục đang nói với bạn điều mà một ký ức đơn lẻ đầy kịch tính không nói được. Hãy đặc biệt chú ý phần giao nhau giữa cột không công và cột cuốn hút, vì chỗ giao ấy là thứ gần nhất với một câu trả lời trực tiếp mà bài tập này tạo ra.

Hai điều cần dè chừng. Hãy giảm trọng số cho bất cứ thứ gì chỉ xuất hiện đúng một lần, dù nó sống động đến mấy. Và hãy tách bản thân công việc ra khỏi căn phòng nơi nó diễn ra. Một năm tuyệt vời có thể là nhờ nghề, mà cũng có thể là nhờ hai người ngồi cạnh bạn, và hai điều đó chỉ về những bước đi kế tiếp hoàn toàn khác nhau. Hãy hỏi phần nào vẫn sẽ tốt đẹp nếu đồng nghiệp khác, tòa nhà khác, chủ lao động khác. Những phần sống sót qua cả ba lần thay thế là những phần bạn có thể xây cả một thập kỷ lên trên.

Làm sao kiểm chứng câu trả lời trước khi dốc lòng theo nó?

Hãy chạy thử nó trong hai tuần ở quy mô nhỏ nhất có thể, rồi hỏi một người đang làm phiên bản đầy đủ xem một ngày thứ Ba bình thường thực sự gồm những gì.

Bài thử nhỏ không phải một dự án thí điểm, cũng không phải một nghề tay trái. Nó là bốn tiếng đồng hồ của chính cái động từ đó: một khách hàng, một buổi dạy, một bản mẫu, một cuộc thương lượng thay mặt cho ai đó. Bạn không thử xem mình có đủ khả năng hay không. Bạn đang thu thập đúng loại bằng chứng mà bạn vừa đào lên từ quá khứ, chỉ khác là về tương lai, và hai tuần như thế hơn hẳn hai tháng ngồi nghĩ về nó.

Nửa sau còn quan trọng hơn người ta tưởng, và nó chính là áp dụng trực tiếp phát hiện về lời khuyên hàng xóm kia. Hãy tìm một người đang làm việc đó và hỏi một câu hẹp: thứ Ba tuần trước của anh chị trôi qua thế nào, từng giờ một? Không hỏi họ có thích không, cũng không hỏi họ có lời khuyên gì. Tường thuật của họ về một ngày có thật dự đoán phản ứng của bạn tốt hơn trí tưởng tượng của chính bạn.

Chọn theo cách này thay vì đoán mò thì có phần thưởng. Sheldon và Elliot phát hiện rằng những mục tiêu khớp với hứng thú và giá trị đang lớn dần trong một người thì thu hút nỗ lực bền bỉ hơn và có khả năng đạt được cao hơn. Những mục tiêu chọn bằng bằng chứng là những mục tiêu trụ được khi cái mới mẻ đã bay hết.

Nếu bản ghi chỉ về một hướng tôi không muốn thì sao?

Hãy xem nó nghiêm túc, rồi hành động thật nhỏ. Một bản ghi chỉ về hướng bất tiện vẫn là thông tin tốt nhất bạn có, và phản ứng đúng không phải là thổi tung một sự nghiệp đang tốt chỉ vì một danh sách viết vào ngày Chủ nhật.

Phát hiện thường thấy không phải là đổi hướng. Đó là đổi tỷ lệ. Danh sách của bạn nói "giải thích", và hóa ra bạn chỉ làm việc đó chín mươi phút mỗi tháng, nên nước đi là nâng nó lên tám tiếng ngay trong công việc bạn đang có, trước khi tính đến bất cứ điều gì lớn hơn. Đó là một cuộc trò chuyện với quản lý, không phải một lá đơn xin nghỉ.

Cũng hãy để ý thất bại ngược lại. Nếu một lựa chọn chỉ xuất hiện trên danh sách dưới dạng một chức danh, chưa bao giờ dưới dạng một động từ, thì nó đến từ bên ngoài bạn. Các động từ là của bạn. Các chức danh thường là của người khác, và chúng là thứ đắt đỏ nhất trên trang giấy nếu bạn đuổi theo nhầm.

Chọn từ bản ghi, rồi dốc sức

Bạn có ba lựa chọn tốt và không có cách nào cảm nhận ra đâu là đúng. Chẳng ai có cách đó cả. Thứ bạn có là bằng chứng do chính bạn tạo ra: động từ cứ lặp đi lặp lại, một phiên bản hai tuần của nó, và lời kể của một người về một ngày thứ Ba có thật.

Rồi hãy chọn, và ở lại với lựa chọn đủ lâu để nó tích lũy thành quả. Lý do làm phần việc bằng chứng này không phải là sự dè dặt. Nó là để bạn có thể lao vào việc mà không phải mở lại phiên tòa xét xử quyết định của mình mỗi tám tuần, bởi chính việc xét lại triền miên mới là thứ ngốn mất của người ta cả một thập kỷ.

Bạn không lạc lối, và bạn cũng không thiếu động lực. Bạn đang có quá nhiều lựa chọn tốt, đó là một vấn đề dễ chịu, và nó được giải bằng một tờ danh sách với một cây bút, chứ không phải bằng một kỳ tĩnh tâm.

Nguồn