Bỏ qua để đến nội dung chính

MỤC ĐÍCH SỐNG · CỘI RỄ

Cách cảm ơn những người đã tạo nên bạn khi họ còn nghe được

Năm hay sáu người đã lặng lẽ quyết định đời bạn đi về đâu, và phần lớn họ không hề hay biết. Gọi tên họ mất mười phút, còn nói với họ chỉ cần một ký ức cụ thể, một câu về điều nó đã thay đổi, và không kèm theo lời nhờ vả nào.

Một người đàn ông và một người phụ nữ ngồi đối diện qua chiếc bàn, trò chuyện dưới ánh sáng ban ngày.

Ảnh của Leslie Jones trên Unsplash

Vào một ngày thứ Năm, anh biết tin một cô giáo từ hai mươi năm trước đã nghỉ hưu, và tối hôm đó ngồi xuống định viết vài dòng. Anh mắc kẹt ngay ở câu đầu tiên. Anh biết rõ cô đã làm gì: có lần, giữa hành lang, cô bảo anh rằng anh giỏi việc này hơn anh tưởng, và anh đã dựng gần trọn một đời làm nghề trên nền câu nói ấy mà chưa từng kể cho cô nghe.

Gần như ai cũng có năm hay sáu người như thế. Không phải những người bạn yêu thương nhất, mà là những người đã đưa ra một quyết định làm đổi hướng đời bạn: người đã mở cửa cho bạn, người đã nhắc tên bạn, người đã một lần nói thật với bạn trong khi lựa lời cho dễ nghe thì tiện hơn nhiều. Phần lớn họ không hề hay biết. Gọi tên họ mất mười phút, còn nói với họ chỉ cần một ký ức cụ thể, một câu về điều nó đã thay đổi, và không kèm theo bất cứ thứ gì khác.

Ai thật sự đã tạo nên tôi, và làm sao lập được danh sách ấy?

Hãy nghĩ theo các quyết định, đừng nghĩ theo tình cảm. Viết ra mọi người từng đưa ra một lựa chọn làm đổi hướng đời bạn, và bạn thường sẽ dừng lại ở năm hoặc sáu cái tên, trong đó ít nhất hai cái sẽ khiến chính bạn bất ngờ.

Bốn câu hỏi giúp bạn có nhanh cả danh sách. Ai đã cho bạn bước vào trong khi họ chẳng buộc phải làm vậy? Ai đã nhắc tên bạn trong một căn phòng mà bạn không có mặt? Ai đã dạy bạn một điều mà tuần nào bạn cũng còn dùng? Ai đã một lần nói thật với bạn, chấp nhận thiệt cho chính họ, và họ đã đúng?

Hãy để ý rằng không câu nào trong số đó hỏi ai đã tử tế với bạn. Sự tử tế thì tuyệt vời, nhưng đó không phải cùng một danh sách. Người tạo nên bạn có thể đã thô ráp, có thể chỉ lướt qua đời bạn một quãng ngắn, có thể là một người quản lý mà bạn chẳng thích thú gì khi làm việc cùng. Phép thử là liệu hướng đi của đời bạn có khác đi nhờ một quyết định họ đã đưa ra hay không. Hãy viết những cái tên ấy ra giấy. Danh sách có cách tự sửa mình một khi nó tồn tại dưới dạng bạn nhìn thấy được.

Tôi nói gì với một người mười năm rồi không trò chuyện?

Ba phần, theo thứ tự này: một ký ức cụ thể, một câu về điều nó đã thay đổi, và không lời nhờ vả nào. Sáu câu là đã dư, bốn câu cũng ổn.

Ký ức cụ thể chính là toàn bộ cơ chế. "Cô là một giáo viên tuyệt vời" là lời khen chung chung về họ và nó trượt đi. "Cô đã dừng em lại ở hành lang ngoài phòng số chín và nói rằng em giỏi việc này hơn em tưởng" là bằng chứng rằng họ đã có mặt ở đó, rằng điều đó đã đọng lại, và rằng nó đủ quan trọng để sống sót qua hai mươi năm. Rồi nói ra điều nó đã thay đổi, thẳng thắn và gọn trong một câu: bạn đã làm gì tiếp theo, bây giờ bạn đang làm gì, điều gì bạn đã chẳng bao giờ dám thử nếu không có nó.

Nicholas Epley và Amit Kumar công bố trên Psychological Science rằng những người viết thư cảm ơn đã đánh giá thấp một cách nghiêm trọng mức độ vui sướng của người nhận, và phóng đại rất nhiều sự ngượng ngập của cả chuyện đó. Những lá thư ấy chạm tới người nhận sâu hơn nhiều so với điều người gửi hình dung. Nghĩa là nỗi ngại ngùng bạn thấy trước khi bấm gửi là một chỉ báo tồi cho những gì xảy ra sau đó, và có đủ bằng chứng để bạn gạt nó sang một bên.

Vì sao kèm theo một lời nhờ vả lại làm hỏng tất cả?

Vì nó biến một món quà thành một giao dịch, và người nhận cảm nhận được cú chuyển ấy ngay giữa chừng lá thư. Khoảnh khắc một lời cảm ơn mang theo một lời nhờ, người ta buộc phải quay ngược lại tính xem lời cảm ơn kia rốt cuộc là để làm gì.

Đây là quy tắc người ta phá vỡ nhiều nhất, và nó cũng là quy tắc quyết định lá thư có được nhớ hay không. Đừng "rất mong có dịp gặp lại". Đừng "em rất quý lời khuyên của anh về một chuyện". Không đường dẫn, không tệp đính kèm, không lịch hẹn. Nếu bạn thật sự cần họ giúp, đó là một lá thư riêng vào một ngày khác, và nó sẽ được đón nhận tốt hơn nhiều chính vì lá thư đầu tiên chẳng xin xỏ gì.

Quy tắc ấy cũng áp dụng cho phiên bản bạn gửi cho một người vẫn đang trong ngành của bạn. Một lời cảm ơn kiêm việc hâm nóng một mối quan hệ hữu ích là một nước cờ kết nối, và các nước cờ kết nối là chính đáng, nhưng chúng không phải là điều này. Lá thư này khép lại ở cuối. Nó không chứa bước tiếp theo nào. Chính điều đó khiến nó chạm tới.

Nếu tôi đã để quá muộn thì sao?

Cứ viết, và gửi cho một người từng biết họ: một người con trai hay con gái, một đồng nghiệp, ngôi trường, đội nhóm. Câu chữ vẫn làm được việc của nó, và nó rơi vào tay những người rất hiếm khi được nghe kể người thân đã mất của họ thật sự đã làm nên điều gì.

Hãy viết ngắn và cụ thể, y như khi bạn viết cho chính họ. Một ký ức, một câu về điều nó đã thay đổi. Các gia đình giữ lại những lá thư như thế. Và nếu chẳng còn ai để gửi, cứ viết ra cho trọn rồi cất giữ, vì chính bài tập gọi tên thật chính xác điều một người đã làm cho bạn mới sinh ra đoạn tiếp theo của bài viết này.

Khi nào tôi nên nói ra trước đám đông thay vì nói riêng?

Khi những người có thể hành động nhờ điều đó đang ở trong phòng. Lời cảm ơn riêng tư là món quà, còn lời ghi nhận công khai là đòn bẩy. Đó là hai hành động khác nhau và cả hai đều nên xảy ra.

Gọi tên thật cụ thể điều một người đã làm, trước mặt quản lý của họ, đồng nghiệp của họ, học trò của họ hay hội đồng của họ, là một sự kiện nghề nghiệp với họ mà chỉ tốn của bạn một câu nói. Đó cũng là phiên bản duy nhất người khác có thể kể lại về sau, và đó chính là cách một danh tiếng thật sự lan đi. Vậy hãy làm cả hai: gửi lá thư riêng không kèm lời nhờ vả, rồi, ở một dịp khác và ở nơi có trọng lượng, nói to đúng điều cụ thể ấy trước những người mà đánh giá của họ về người kia có ý nghĩa.

Có một phiên bản bạn có thể áp dụng ngay lúc này cho những người đang sống quanh bạn, chứ không chỉ cho quá khứ. Mỗi tuần một lần, trong một cuộc họp mà bạn vốn đã ngồi trong đó, hãy gọi tên một việc cụ thể mà một người đã làm. Không phải "quý này làm tốt lắm". Chính cái việc đó, gọn trong một mệnh đề, kèm theo kết quả nó tạo ra. Robert Emmons và Michael McCullough công bố trên Journal of Personality and Social Psychology rằng những người duy trì thói quen hằng tuần đếm ra những điều họ biết ơn cảm thấy hài lòng hơn về cuộc sống của mình, và trong một nghiên cứu của họ, đến cuối kỳ những người này còn vận động nhiều hơn. Một thói quen rẻ đến thế mà vươn xa đến thế thì đáng được giữ theo lịch, chứ không phải theo cảm hứng.

Phiên bản còn hiệu quả dài lâu

Hãy làm việc này theo lịch, đừng làm theo tâm trạng. Mỗi tháng một cái tên là mười hai người một năm, con số đó sẽ vét cạn danh sách năm sáu người ban đầu của bạn trong nửa năm đầu, rồi đẩy bạn sang vùng đất thú vị hơn: những người đang tạo nên bạn ngay lúc này.

Đó là phần mà phần lớn mọi người chẳng bao giờ chạm tới. Danh sách này không khép lại. Năm nay sẽ có ai đó nói với bạn một câu giữa hành lang mà đến năm 2046 bạn vẫn còn đang sống nhờ nó, và cách duy nhất để biết người đó là ai là giữ thói quen này đủ lâu để nhận ra lúc nó đang xảy ra. Trong khi đó, chính câu nói cụ thể bạn gửi về quá khứ cũng có tác dụng hướng tới tương lai, khi được nói to về một người trẻ hơn trong một căn phòng có trọng lượng.

Chẳng điều nào ở đây là rút lui khỏi công việc. Nó tốn mười phút mỗi tháng, nó khiến những người quanh bạn làm nghề giỏi hơn, và nó trao cho bạn thứ càng lên cao càng khó mua: một nhóm người thật lòng mừng khi tên bạn được nhắc đến. Hãy gửi lá đầu tiên tối nay. Chỉ bốn câu thôi.

Nguồn